Hiển thị các bài đăng có nhãn E. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn E. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

sPIRIT

Từ ngày mới ra trường học tập và làm việc tại U, đã thấm nhuần bản chất hơi bị kiêu căng, nên quyết hạ mình xuống. Để giỏi thì phải ko ngừng học hỏi. Mà dù ko cần giỏi thì cũng đã ăn vào máu cái tính luôn muốn tìm tòi, và phát huy, phát triển hơn nữa trong công việc. Cảm ơn U, một môi trường quá tốt để đào tạo thế hệ trẻ VN. Tất cả chúng ta, hãy luôn phấn đấu, luôn tiến về phía trước. ! Aiya aiya hoaiky... (phiên âm tự hiểu của câu mà Hàn quốc hay nói trong phim: cố lên! cố lên!)

chanh chua

Con nhỏ tôi ngu đần hôm qua đã làm được 1 chuyện coi được!
Chẳng là, từ xưa nay khi đi đâu, thì chớ có bít có nhớ mua đồ về nhà, làm quà cho ba mẹ, dù có khi 1 chùm nem, 1 cây chả, hay bánh kẹo... mà thường thì "chà đồ nhôm" đem ra ngoài đường thui. Ngay cả bánh trung thu của cty cho, lịch ngày tết, quà biếu của người thân... cũng ko thích mang về nhà. Nhưng hôm qua, khi nhận được quà là hộp Shiseido, nước yến cao cấp và socola hạt dẻ của mấy đối tác Sin cho, đã nghĩ ngay đến mẹ. cả hộp bánh ngon tuyệt cú mèo và chai sữa tắm vác từ Singapore sang, cũng mang về nốt. Mẹ rất vui. hihi.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Ngợi khen Giehova


Cảm ơn Chúa! Vì Người là Người Cha tuyệt vời của chúng con, muôn lời tôn vinh và ngợi khen thuộc về Người, Cha ơi ...

Chiều hôm qua, về nhà trong nỗi khắc khoải tìm lại giây phút bình yên ngày thường nhưng chẳng có. bất giác niềm tin ko còn. khóc trong tuyệt vọng, và biết gào thét cũng chẳng để làm gì. thường ngày, khoảng giờ đó... là lúc có thể "lấy điểm" chỉ bằng 1 cuộc điện thoại vào di động, và K biết mình đã về nhà bình an, ko đi chơi đêm...hay chỉ là làm việc trễ... nhưng hôm qua, giờ đó... ko thể gọi, gọi cũng ko được, còn đâu nữa??

Đọc kinh thánh và cầu nguyện. Cố nằm yên và cố chợp mắt. Cả ngày chẳng làm được tí việc gì. Sáng đã lên thăm gia đình và an ủi động viên, chuyện trò cùng má K, gặp anh K nhờ hỏi thăm tin tức. Trưa về tiếp phái đoàn Sin đi thị trường. Và chiều về cố nhủ hãy ngủ 1 giấc để mai còn tỉnh táo cho cuộc họp quan trọng cuối cùng. Mắt mỏi nhừ, cứ muốn thiếp đi. Nhưng dầu vậy cũng ko thể ngủ. bao kí ức tràn về, và buộc mắt ko được nhắm, nếu ko sẽ quên mất thực tại. Bởi nếu ngủ quên đi, thì khi tỉnh dậy bất chợt, biết mình đang phải thoát ra khỏi giấc mơ an nhàn, nhận ra mình vẫn đang trong khủng hoảng, đang áất thăng bằng ... nỗi đau sẽ càng lớn hơn, như nhận lại nó thêm 1 lần nữa.

Vẫn khóc, nhưng cố ko làm gì cả. Nằm yên. Không đi tới đi lui bần thần lẩm bẩm. Cố ko nghĩ đến nữa. Và cố ko gọi điện than vãn với bất kì ai. Nhịn. Không ăn. Im Lặng chờ đợi. Đó là tất cả những điều cần làm, để Chúa Người hành động, bởi con Người nếu kêu cầu than van với thế gian, sẽ ko nhận lãnh điều gì tốt đẹp hơn. Nhưng Chúa có cách làm riêng của Người, và niềm tin là điều duy nhất phải làm mà thôi.

Mắt sưng rồi, nên ko xuống nhà nữa, sợ bị nhìn thấy. Cố mạnh mẽ. Nhưng cũng đang biết áất cả dần chìm trong tuyệt vọng. 8h rồi. Nếu đêm nay vẫn ko có tin tức nào hơn, thì ngày mai sống thế nào đây? đáng sợ thật! muốn thoát ra... vô cùng!

Hơn nửa giờ sau thì Chúa đã trả lời. Người luôn trọn vẹn và thành tín, bao giờ cũng vậy. Phép lạ đến, đẹp tuyệt và mang tin lành đến trên những đứa con đang kêu cầu và ngửa mắt trông đợi. Kì diệu như thể khi Người tạo ra tất cả chúng ta. Điều ko ai làm được Người biến thành có thể. Và Người thay đổi mọi thứ theo cách tốt lành nhất cho con Người.

Hôm nay, sáng dậy, mắt cũng sưng, vì đêm qua ngủ rất ngon.

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

k

Qủa thật giờ này chẳng còn tâm trí đâu để làm gì nữa. Ngày hôm qua, ngay lúc hội nghị thành công tốt đẹp, mọi người vui vẻ chụp hình, và bế mạc buổi lễ, ngay lúc lẽ ra có thể thở phào nhẹ nhõm và ra về đánh 1 giấc ngon lành, vì thành quả của 1 tháng trời chuẩn bị đã thu lại kết quả... ngay lúc... tưởng chừng đang trở về với bình an ngày thường và chia sẻ niềm vui này cho K thì cũng là lúc nỗi lo càng thêm hơn. Nhận được điện thoại từ nhà K báo rụng rời hết cả. mệt mỏi cũng chẳng còn, mà chỉ có lo lắng bất an, ko biết chuyện gì đang xảy ra... Muốn bật khóc.

giọng anh P khẩn khoản hỏi dồn, và chuyện gì đến ắt phải đến, ko thể tránh khỏi. Chỉ trách mình sao biết trước như thế mà ko ngăn cản được... giờ thì ân hận cũng muộn màng. Biết tìm nơi đâu để gặp lại? Bao giờ được gặp lại?

cả nhà lo lắng, nghĩ cách tìm kiếm trong vô vọng... một đêm mất ngủ cho bốn con người... và ko biết còn bao nhiêu đêm như thế nữa... tại sao?

giờ chỉ ước sao cho bình an và bình an, ko 1 hiểm họa nào cả hoặc là nước mắt sẽ tiếp tục rơi, của ba, mẹ, anh trai, và chính mình. ước gì hôm nay là 1 ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, ước gì ko còn nước mắt để khóc, ko còn suy nghĩ để biết mình đang đau khổ... chỉ mong biết bao được đoàn tụ sum vầy... bao giờ?

1 con người... ko thể biến mất nhanh chóng như thế trên cõi đời này... ko thể ko có 1 chút tin tức... trừ khi người đó quá ích kỷ! chỉ mong sự thay đổi trong suy nghĩ sẽ đến nhanh hơn, sự hồi tâm sẽ vực dậy mọi yếu đuối, và mang K quay về... từ ... nơi nào chẳng biết. Từ đâu?

Chúa đã nói cùng chúng ta, 'Ta để sự bình an lại cho các ngươi. Ta ban sự bình an ta cho các ngươi. Ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi.' Vậy Người hãy làm đi!

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

bình minh trên biển

Biển Vũng Tàu sáng thứ bảy trời trong veo...

Tôi ra đây từ tờ mờ 4h sáng, quyết 1 lần ngắm những tia nắng đầu ngày của buổi bình minh trên biển, mới thấy đẹp biết mấy... Từng đợt sóng lăn tăn vỗ vào bờ, tiếng rì rào như tiếng nhỏ to tâm sự, gió thi thoảng quấn lấy đôi vai, tóc bay trên mặt. Biển lặng và vì sáng sớm, ít người tắm nên trước mặt cứ như 1 khoảng trời mênh mông, sóng nước, thiên nhiên và tâm hồn như hòa quyện... thanh thản nhẹ nhàng, êm ái bình an.

Tôi định chụp thật gần, để thấy cả mặt trời ở đó, nhưng càng chạy dài trên biển, vẫn thấy còn xa lắm. Khoảng 5h đốm sáng dần hé lộ, mặt trời sáng rực nhô lên, chói chang cả 1 góc trời, từng đốm sáng quét ngang những đám mây lưng chừng xanh tối, mảng sáng vàng rực làm lóa mắt người... Chỉ hơn 10 phút sau đó, mặt trời đã lên khỏi mặt đất, tỏa sáng rực rỡ báo hiệu buổi bình minh bắt đầu. Trời sáng, và đâu đó trên bờ, cư dân xứ biển đánh những chiếc xe đạp rong ruổi và nghêu ngao rao bán mấy con còng, con ghẹ và tôm cá vừa bắt được. Vài ngư dân đánh lưới ra xa con sóng 1 khoảng cỡ 5, 6 m mong tìm được vài sinh vật biển đã đang vừa ngoi ngóp trôi dạt vào bờ. Những cái thúng to đùng được đẩy trên bờ, đến gần xem chỉ thấy vài ba con cua, ghẹ, đốm tròn trên mai được cột chặt, rao bán với giá ko quá đắt... Người qua lại đến xem do hiếu kỳ rồi lại bỏ đi, đây ko phải lựa chọn tốt cho họ để thưởng thức món hải sản. Còn vô vàn những offer khác ngon hơn, và họ thế là bỏ đằng sau những người đứng bán buồn bã, chạy ùa xuống biển đắm mình trong làn nước, tung tăng đón từng con sóng và đùa nghịch...
Tự hỏi nếu mỗi ngày đều ở biển, buồn buồn lại ra biển tâm sự với sóng nước, và khí trời nơi đây, có lẽ tâm hồn thanh đạm và bình yên bao nhiêu!

Tung tăng

tham gia hội chợ Vietbuild 2009 để tìm hiểu đồ điện, vật liệu xây dựng, đèn các loại, chuông báo động, báo cháy, chổi lau, panel, giấy dán tường.... chuẩn bị cho xây dựng 1 (...) tại VN.
Ngôi nhà bằng gỗ thật xinh xắn, đẹp mắt, thú vị không nào?

... có cảm giác như về gần thiên nhiên vậy ...

Moon cake


Đã bao mùa Trung thu qua, thích nhất là mỗi lúc gia đình quây quần sau bữa ăn, Bin luôn giành cắt miếng bánh đầu tiên, và ba người chúng tôi thế là chọn lấy cho mình loại bánh ưa thích, đưa Bin cắt… rồi nhâm nhi từng mẩu, cùng chia sẻ vị ngon ngọt, luận bàn năm nay bánh có gì khác so với năm ngoái… Không khí gia đình hòa quyện trong chiếc bánh Trung thu… là 1 điều thú vị, lạ kỳ mà tôi không bao giờ quên!

Nobiteo

Bạn là 1 người bận rộn. Bạn thích xem phim và bạn có 1 ‘núi” phim để xem cất sẵn trong tủ. Hở khi nào có thời gian rảnh rỗi, bạn ước gì xem nó, và ngày qua ngày cái núi khổng lồ đó sẽ từ từ tan biến…
Có một lúc nào đó, tự nhiên mở 1 bộ phim, và Ô hô! Cái DVD do cất lâu chưa được xem, nó hư mất tiêu! Bạn thế nào thì tôi ko biết. Nhưng với tôi, thật mâu thuẫn và ngu ngốc, tôi vui sướng lấy nó ra khỏi máy. Đã không bực mình vì ko xem được phim, cáu tức vì mất tiền vô ích, hay thậm chí luyến tiếc cho cái dvd bị hư và giận mình đã mua nhầm cái đĩa dỏm…. tôi vui sướng. Thứ tôi còn lại lúc này là thời gian. Chà, thời gian đúng là quý giá, gần đây tôi cảm nhận nó cứ vùn vụt, đuổi theo ko muốn kịp và nó vốn cũng đã chẳng dừng lại cho ai. Tôi nghĩ mình đã hơi thiếu trách nhiệm cho bộ phim bị hỏng đó, song với thời gian, tôi làm 1 số việc khác… rồi có lúc tôi sẽ lại có dịp xem bộ phim lần nữa… trên TV, hoặc đâu đó, khi giá dvd chỉ còn 3000 đồng/chiếc với chất lượng tốt hơn chẳng hạn…
Nhiều chuyện thật!

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

Big event "10 NĂM TA YÊU NHAU" - ngày ấy của chúng ta!



CUNG TRẦM

Trao gởi đến tất cả những ai đã từng một lần mang danh hiệu 9/3.
Giờ học cuối cùng đã dứt từ lâu, thời gian qua đi chưa hề chờ đợi… Ngôn từ nào ngập ngừng trên môi, rưng rưng trong mắt? Nói điều gì nữa, chờ đợi gì ở nhau? Hay thôi từ giã?

Mới hôm nào còn sống êm ái bên nhau, còn trao gởi về nhau những điều lẩm cẩm dễ yêu. Tất cả xa rồi hay sao? Còn lại chỉ là âm vang tiếng giã từ buồn bã…

Thôi giã từ trường xưa yêu mến, giã từ lớp học với muôn vàn điều còn ghi nhớ… Và vĩnh biệt 9/3 thương nhớ muôn đời. Chỉ xin còn lại trong hồn bao nhiêu thương mến vô vàn của 1 năm trời chưa sống trọn….

Xin chờ một lần tới, xin hẹn một đời sau…
Sẽ sống trọn cho những điều chưa đạt được…

Big event "10 NĂM TA YÊU NHAU"

Kí ức học trò:

NGẬP NGỪNG trao anh!

Em muốn nói nhưng sao mà ngài ngại
Sợ anh cười - mắc cỡ chết đi thôi
Tình đã xanh từ khoé mắt bờ môi
(“Ghét...ghê ấy – sao mà kiêu chi lạ!)
Trong gang tấc mà chừng như xa quá
Rất âm thầm mà cũng thật mong manh
Như bóng mây như màu nắng trên cành

Tình chưa ngõ nên lòng càng trống vắng
Anh vô tư cho em đành câm lặng
(Biết làm sao cho anh hiểu tình em?)
Ôi thương ghê đôi mắt ấy long lanh
Nụ cười ngọt hơn kẹo hồng buổi sáng
Em chợt muốn mình như là chút nắng
Để mơn man đôi má nhỏ hồng xanh
Để mơn man đôi môi đỏ nguyên thanh
(Sao hư quá!) Em mơ được diễm phúc
Nhưng em vẫn là người em cô độc (?) Anh vẫn cười và anh vẫn hồn nhiên
Đã nhiều hôm em định gửi phong thư
(Viết cả tháng mới xong anh ấy ạ!)
Sao ngại quá … anh cười em thì chết!
Thôi anh nhá, lỡ người ta biết hết…!

Big event (cont) "10 NĂM TA YÊU NHAU"

KÍ ỨC MÙA HẠ - 1999
NỖI ĐỢI CHỜ KHÔNG TƯỞNG...
Đôi khi em tin vô cùng vào những tình cờ chợt đến trong đời. Có phải vậy không hở người? Khi tưởng chừng chúng ta như ở hai bên bờ thế giới khác nhau ... nhưng có một dung rủi nào đó đưa người đến với em? ... Và em tự hỏi: Tại sao thiên đường của em không đơn thuần chỉ là gia đình, bạn bè và sách vở? Mà như hạt sương long lanh oà vỡ, tâm tư em vừa thắp sáng bóng người... Nhẹ nhàng và mỏng manh như giọt nắng đầu ngày... Nhưng cũng quá đỗi to tát. Cho sách vở bây giờ hờ hững trên tay... Sợi khói lang thang đã lạc vào mắt em một chiều, có phải? Những ý nhớ về người thì còn mãi vấn vương, cho em hay nghe lòng dâng lên nỗi ấm áp, sưởi nóng đợi chờ... Đến với thế giới của người, em nghe mình lạc lõng như đến một tinh cầu nào quá đỗi xa xăm... Vậy đó mà người đã giữ lại, ở đấy, của em một thoáng mộng mơ... Tia mắt tinh quái ấy, tưởng chừng còn đeo đuổi mãi theo em, làm vướng víu bước đi...

Từ một lúc nào đó hở người không dưng em nghe bối rối. Người nhất định phá vỡ vùng yên bình của em hay sao. Dù chỉ ngần ấy thôi nhưng trong em đã bắt đầu cho một lần thay đổi.

... Khi đời sống vẫn trôi... Ngày hai buổi em lặng lẽ đi về cho qua hết ngày tháng mang danh học trò... Cơn mưa đầu mùa, dù dịu dàng nhưng cũng làm ướt lạnh đôi tay... Hoa bây giờ rụng nhiều trong những ngày có nắng, và cả khi mưa đến ... thoáng mộng mơ em ngỡ mình vừa dẫm lên tấm thảm vàng rực rỡ. Trong buổi học và bên khung cửa nhìn ra khoảng trời rực nắng... có khi nào người thả tầm mắt theo cơn gió thoảng qua để tưởng đến điều gì đó, thật xa xăm không nhỉ? Có lẽ là không... Bởi vì với người thì điều đó là không tưởng... Hiện tại người chưa hưởng thụ, nghĩ gì là chuyện xa vời, phải không? Chỉ có em với những sáng hồng và buổi trưa đơn độc ... Thế giới này người không hiện hữu ... để em còn mãi đợi chờ trong từng ngày tháng ... Nỗi mong chờ đôi khi ơ hờ như sương sớm, ... nhưng đôi khi xoáy động trong em cơn bão ngàn đời.

Và ngày tháng miệt mài đi qua - Những đoá hoa vàng cuối cùng rơi xuống trong hiu hắt, thức tỉnh cho em nỗi bàng hoàng... Từng đoá hoa như từng giọt nước mắt rơi mau... Những cơn mưa chừng như đổ xuống thành phố này thường xuyên hơn ...

Ngày mai, khi buổi học cuối đã tàn, tất cả kỷ niệm xin gói ghém lại, và để sâu trong vùng kí ức ... Điều chờ đợi rồi sẽ không tới bao giờ...
Viết cho a...& kỷ niệm 9/3 thân thương – 1999

Big event (cont)


Mừng event kỷ niệm "10 năm TA YÊU NHAU" - và khám phá blog 360 plus đã "hồi phục" nguyên trạng với hình ảnh và bài viết như Blog 360 - old.
Hãy click để đọc nhiều hơn!

Thoáng nhớ...



chiu chiu se ban cre huhu seci yteu bitu bitu...

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

MOU


giờ này ngoài HN chắc cũng sắp sang thu, thời tiết sẽ dễ chịu vô cùng, se lạnh, mát mẻ...
ở SG mình chỉ đợi đến Noel mới biết thế nào là cái lạnh lẽo, song ngoài đường xe cộ dày đặc như bi giờ thì chắc cũng ko đến đỗi co ro...
... thoáng lại nhớ các mùa Noel trước, thật vui khi dạo xuống phố phường, người xe nườm nượp, ấm áp. Đường phố những năm gần đây lại được trang hoàng tưng bừng màu sắc, đỏ của ông già tuyết, trắng của tuyết...
... mong đến Noel năm nay quá...
lại được đi khắp nơi ngắm nhìn hang đá, các xóm đạo rực rỡ và hoạt động của các nhà thờ, hội thánh đàn ca reo vui...

MOU




E sit down and pick up the book, see see look look and kaaakkaka E find some, you find some, we count.... ah we have in total uh uh 8 picts...
smile and smile... bright & bright... 1, 2, 3 "clut"
you are more beautiful than me!
again again... smile...
kaakakakak




















MOU

áo trắng hay là mây trắng bay
em về trog nắng đẹp chiều nay
tung tăng chân bước đời chưa động
tim thấy yêu đời yêu đắm say

- Xuân 99 -

Hồn nhiên





Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Ăn bò bía lề đường

pà ngoại of Siu Linh
pà kố of Ele

Kí ức về biển

Ôi,
ngày xưa còn nhỏ, nhớ là cứ thích Đà Lạt hơn Nha Trang, mẹ bảo tắm biển thì lắc đầu nguầy nguậy... ko thít !

giờ lại iu biển lắm lắm...

tiếng sóng rầm rì, vị mằn mặn của muối vương trên môi, quấn lấy người rích rích... gió thổi ngang người mang theo nào là cát và cái mùi tanh tanh mặn chát...

tối đến, nghe gió thoảng bên tai, sóng gầm gừ từng cơn dạt vào bờ... một khung cảnh tuyệt vời lãng mạn cho những người yêu nhau...

Hơn hết, là hồn biển đem đến sự thoáng đãng, cảm giác tươi mới trong tâm hồn người du khách... Mọi phiền muộn như tan ra, vụn vỡ thành bọt nước, từng cơn sóng là những nguồn cảm hứng mới, dòng chảy mới cho con người ta thôi hết những mệt nhọc, và sống lại tươi tỉnh, sảng khoái tuyệt diệu...

Thư giãn trong phòng, hay có thể tìm đến dịch vụ massage... sẽ làm cơ thể được enjoy, xương khớp có dịp nghỉ ngơi, thư giãn và được chăm sóc tốt hơn...

Thích nhất là xem chân sau khi tắm từ biển lên... Nó trắng muốt, sạch tưng mịn màng kì lạ. Thiên nhiên kì diệu thật tốt lành, thảo nào mà ngày nay con người ta lại có xu hướng tìm về với thiên nhiên... nơi tốt lành nhất tinh khiết nhất!






Chàng này dù nghỉ mát vẫn ko quên sợ cúm H1N1. Do tình hình cúm tràn lan trên diện rộng, số người nhiễm và chết đã tăng, biện pháp đeo khẩu trang là cực kỳ cần thiết chứ ko bị gọi là "nhảm" nữa!

Còn đây là 1 cảnh của trường đua chó, thiệt là hoành tráng, đi thì biết... trò này cũng khá hay khá thú vị, vì vừa được ngắm nhìn những chú chó đẹp, cao... xem chúng đua vừa trò chuyện với bạn bè, mát rượi, náo nhiệt đông vui...

(hết rồi)





Lại 1 lần thay đổi

Vận động, tất yếu của sự phát triển!
Thay đổi, là bản tính của con nhóc Ele... Rất hay thay đổi, thay đổi nhanh vùn vụt, cái gì cũng có thể thay đổi... trong suy nghĩ của nhóc, trừ 1 thứ: tình yêu con người! hi hi hi.
Đây là chỗ làm thứ 4.
Như 1 chu kỳ, cứ mỗi chỗ chỉ một hoặc ngắn hơn năm là muốn đổi. Philips, Electrolux, Vifon và giờ là 1 nơi tổng hợp kiến thức và kinh nghiệm của 3 nơi trước.
So với bạn bè, 4 ko phải là con số đáng kể. Nhiều "đứa" cũng đồng trang lứa mà đã ngót nghét qua chục cty. Mình vẫn còn là ít, (vậy có được xem là chung thủy nhứt??)
Lần nào cũng hy vọng: đây sẽ là chốn dừng chân... (đi hoài cũng mỏi mà...) và lần này cũng thế!
"Bắt cóc" được 1 con nhỏ - bạn thân ĐH, 1 con mọt sách, 1 đứa nhanh nhẹn, thông minh!
Mừng rồi, có người làm chung, chẳng sợ bùn trong môi trường mới,
... e hèm dù đã biết tính nhau, dù cũng từng làm chung,
thỉnh thoảng cũng nổi khùng với nhóc,
cãi nhau, tranh luận, giận rồi lại hòa!
... Bạn bè phải thế... nó mới vui... hé hé ...
Tham khảo 1 quầy bán nhân sâm tại Paragon sau giờ ăn trưa...

Điệu đàng 1 tí lúc nghỉ ngơi, thư giãn...


Và cũng tập tành ngó nghiêng, ... xem mình có thể control 1 gian hàng tốt đến thế nào!
Tất cả chỉ chờ vài tháng nữa...
Háo hức! Cố gắng! và mơ về nó...

"Bắt đầu lại 1 lần nữa, với mọi thứ mới toanh, ngành hàng lạ hoắc, môi trường và mô hình kinh doanh khác đi, sản phẩm cực mới, công việc đầy thử thách và chưa hề biết trước... "
"Không thử sao biết" - "Hãy thay đổi nếu có thể" và "Luôn tự tin" vì "Mọi việc đều có thể học"!

Khoe "hàng"

kiki ko phải hàng gì cao cấp hít, chỉ là những món đồ ngày hum naize đang tâm đắc và đang iu thít... trình làng coi chơi!

Đầu tiên là 1 tác phẩm "miễn bình lựng" sáng và tác tối hum kwa, dựa trên chất liệu là giấy dán tường mua tại Hội chợ Xây dựng & thiết bị nhà ở,... (oops... trước giờ mới đi hội chợ triển lãm loại này lần đầu tiên... nhằm bổ sung thêm "mớ kiến thức" về vật liệu xây dựng, thiết bị doanh nghiệp... rồi sẽ dùng tới mừ!) ... ừm, coi cũng được hen!...

Tháp đôi Malaysia sắp nghiêng? ko phải tại thít để thế,...
Là 1 món quà lưu niệm mà ba mẹ K mập tặng chơi, sau chuyến đi Malay đợt 2.9.09 vừa rồi.
Ba má K quả là dễ thương đã luôn nhớ đến con nhỏ này, đi TQ, đi Thái,... đi đâu cũng tìm 1 thứ gì đó mua đem về cho nhỏ... làm cảm động qué chừng chừng! Hic.


Chuỗi hạt này rõ là đã leo lên máy bay và làm 1 cuộc hành trình từ Trung quốc về VN mới 2 ngày qua. Ele được tặng chiều hôm qua từ 1 phóng viên bên kênh FBNC đấy. Rất là thích vì nó to ơi là to, và trông nó ngồ ngộ, là lạ... Khi đói, nhìn chắc là thèm ô mai hoặc kẹo lắm.


Cuối cùng, là 1 giỏ hàng xén gồm các con vật mà Ele rất thích... để chơi trên bàn ở văn phòng nè! Đi làm ở đâu E cũng đem chúng theo, nhìn vui mắt và dễ chịu vô cùng.
Ngoài 1 vài con thú mua được dễ dàng ở chợ Bến Thành, cục đá kia với hoa rực rỡ là 1 vật lưu niệm của Piana - cô bạn Thái Lan đã có dịp làm chung ở Electrolux. Ele giữ mãi đến bi giờ và nó luôn rực rỡ tươi tắn như thế, ko phai màu. Mỗi lần chặn giấy thì mình lại nhớ đến cô bạn í.

kiki ko phải hàng gì cao cấp hít, chỉ là những món đồ ngày hum naize đang tâm đắc và đang iu thít... trình làng coi chơi!