"từ một nỗi nhớ mênh mông... tìm về ngày xưa với niềm thương mến. Có một khoảng trời nào để nhớ? Nhưng chắc chắn không có khoảng trời nào để quên... Vì rằng thời gian đã qua quá đẹp!"
"ôi chẳng lẽ cái câu ghét của nào trời trao của ấy nó linh nghiệm dữ dzậy? Từ lúc ban đầu ghét K vì học giỏi hơn mình, và lạnh nhạt, lại còn quậy phá hiếu động, ... từ lúc mới quen, và "lợi dụng chức vụ và quyền hạn làm Lớp phó" để "ăn hiếp bắt nạt" K, ... giờ, có 1 cảm giác rất lạ trong tôi. Hình như cả lớp đông đúc là vậy, tôi chỉ biết đến 2 đứa mà thôi... Không đơn giản chỉ là 1 người bạn ngồi kế bên, mà ở K còn áất nhiều điều làm tôi tò mò, muốn tìm hiểu! (chết chỉ vì tò mò)!
Không gian sôi động hay tĩnh lặng của lớp học như lắng lại và chìm vào khoảng sâu để giờ đây, tôi chỉ cảm nhận 1 không gian riêng của 2 đứa tôi.
Nhiều lúc không hiểu bài, tôi hỏi và được K chỉ giúp tường tận, lại lắm lúc bị gõ đầu nhẹ thôi, nhưng bực bội, giận hờn...
Mưa nắng thất thường, giận hờn vu vơ nên thỉnh thoảng sách vở, bút viết cứ thế "lao" xuống đất và K nhặt lên, ... điều rất hay ở K là không chấp nhất chuyện nhỏ nhặt như thế, chẳng bao giờ phàn nàn, và dù bị bắt nạt, thì vẫn im lặng, không đánh trả, không ghét, không la mắng, chỉ càng chọc cho tôi cười...
Dần rồi, có 1 con nhỏ đã quen với sự có mặt của nhóc trong cuộc sống của mình,
quen với từng nụ cười, lời nói, và dáng đi nữa, rồi cảm thấy nhớ.
Nhỏ nghĩ đến K mỗi khi trong lòng có chuyện buồn, mỗi lúc cô đơn hay giận ba mẹ!!
K trở thành nguồn động viên, là động lực và người bạn giúp nhỏ phấn đấu hơn trong học tập, là "sức mạnh" để nhỏ thoát khỏi cơn buồn ngủ mỗi sáng, vì nghĩ: dậy để đi học, và đi học để được gặp K mập..."
Oops! cô giáo đã biết, và mời phụ huynh 2 đứa lên gặp để "bàn công chuyện"... e hèm! rắc rối rồi! hihic... K bị cấm, và nhỏ cũng bị cấm ko cho gặp nhau, ko cho chơi chung, và bị đổi chỗ...

"
Riêng trong cái nhìn của tôi thì ở K, đôi mắt to tròn là quyến rũ và thu hút nhiều nhất... Khôi học giỏi môn Toán, thông minh cực, nhưng có phần ham chơi không giống như con mọt sách tôi đây, thế nên cô la hoài, suốt ngày K cứ thích dang nắng đá banh, ...Vậy đó, nhưng mỗi khi có bài toán khó, tôi thích nhìn K lúc đang chăm chú tìm lời giải, K cứ loay hoay suy nghĩ, mắt chăm chăm căng thẳng, có vẻ "quyết tâm" lắm. Nhưng rồi lại ghét mỗi khi bài được giải xong... K vui mừng mà cũng "chảnh" lắm... cười kóoái chí, và gõ đầu tôi như 1 đứa học trò! hic... "
Mười lăm trăng đã tròn chưa nhỉ?Mắt buồn từ muôn thuở đi qua
Mười lăm em vẫn hồn nhiên quá
Còn anh ngẩn ngơ tự bao giờ!
... lắm lúc vẫn nghĩ: nếu không có khoảnh khắc đó, nếu thời điểm ấy chúng ta ko gặp nhau, nếu cô ko "xếp" 2 đứa ngồi gần, ... và nếu chúng ta ko níu giữ... thì có lẽ đã ko được như bây giờ, K mập nhỉ? hehe.
kỉ niệm tràn về ,
tất cả đều đã được lưu giữ,
chẳng mất bao giờ!