Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Đi làm sớm bạn ơi!


Buổi sáng tốt nhất là chúng ta nên dậy sớm. Nằm ngủ nướng chẳng giúp ích gì cả, làm ta thêm lười, uể oải mà thôi.

Có đủ thời gian vệ sinh cá nhân, ngắm mình trước gương, chọn lựa trang phục... sẽ giúp tự tin hơn rất nhiều, và thế rồi tà tà dắt xe ra khỏi nhà, boong boong chạy 1 cách thoải mái an toàn đến công ty làm việc. Nếu bạn thử 1 ngày làm như thế, và 1 ngày khác dậy muộn, tất bật vội vã lo cuống cuồng chạy mất dép và tâm lý lo lắng từ nhà ra đường, lúc chạy xe rồi lúc đến cty trễ giờ... bạn sẽ thấy chúng ta cần cố gắng để ĐI LÀM SỚM. Bởi, cảm giác mà bạn nhận được khác hẳn, vô cùng thoải mái... giờ giấc ko phải lo, tâm lý sảng khoái... và đó cũng là 1 điều vô cùng TỐT để BẮT ĐẦU 1 NGÀY MỚI ĐẦY LẠC QUAN, HỨA HẸN THÀNH CÔNG VÀ VUI SƯỚNG.

Note: Tôi nói là đi làm sớm chứ cũng chẳng nói là đi làm đúng giờ nhá.
Đi làm sớm hơn bình thường giúp ích lắm... bạn có thể từ từ (không vội) lau lại cái bàn, chỗ ngồi của mình, rửa lại ly tách, ấm nước và pha cho bản thân 1 bình trà... nhâm nhi bữa sáng tại chỗ, trong khi lướt qua vài trang báo net để nắm thông tin topline của ngày... Không chút lo âu, không sợ thời gian vụt qua, ... bạn thảnh thơi và biết mình đang làm chủ chính mình.

Tôi đang tập thói quen này, từ khi không còn phải đi xa nữa. ngày trước làm VF thì 45 phút chạy như bay, vẫn ngao ngán kẹt xe, trễ giờ... Thế là thấy như 1 ngày ngắn lại. Và buổi sáng với tất bật hối hả làm tinh thần như chùn xuống, nặng trĩu. Ngày hôm nay thì khác rồi. Cảm ơn vì tôi đã có thể đi làm gần nhà hơn, chỉ 15 phút qua những con đường với hàng cây xanh ngát thênh thang và ít bụi khói xe của khu Phú Mỹ Hưng... đến công ty, cảm giác hưng phấn tràn đầy... cho 1 ngày làm việc hiệu quả.


"Trích: Nhật ký mỗi ngày mỗi tốt hơn" của Ele.

Tự thú của người ở trọ...


Nói lời cảm ơn!

Lâu lắm rồi, tình cờ tôi đọc được trên 1 tờ báo, nói như thế này: “Bạn xao động dễ dàng, rất dễ dàng với những điều rất bình dị, giản đơn và bé nhỏ mà người khác hàm ơn cho bạn. Bạn cảm ơn người dưng, người xa lạ và người bên ngoài xã hội mà bạn tiếp xúc, vì vô vàn thứ nhỏ nhặt họ mang đến cho bạn… Ấy vậy mà, cũng có những điều nhỏ bé, âm thầm và có khi là những điều hy sinh lớn lao của ai? Chính những bậc sinh thành, là cha là mẹ, người gắn bó và yêu thương bạn hết mực chân thành, là người sinh bạn ra, nuôi dưỡng, và chăm lo cho bạn suốt cả cuộc đời… Đôi khi do vô tình hay cố ý, trong cuộc sống bộn bề, hay viện cớ lý do nào đó… bạn đã quên chưa bao giờ gửi đến họ lời cảm ơn…”

Lời lẽ của bài viết này, đánh trúng và đụng chạm tấm lòng tôi ngay lập tức. Vậy mà, ngần ấy thời gian trôi qua, cho đến ngay chính hôm nay, tôi đã lại vô tình lãng quên nó. Tệ quá! Chưa từng 1 lần mở miệng cảm ơn chứ đừng nói 1 cử chỉ quan tâm, đáp lại tấm lòng của ba, của mẹ… Dù trong lòng đôi lúc áy náy, thổn thức và muốn làm ngay để ba mẹ có thể hiểu, song tôi ko hiểu vì lý do gì, tôi lại lần lữa thoái thác và quên điều này đi.

Thật buồn cho đấng sinh thành ra tôi. Họ không hiểu được tôi yêu họ nhiều bao nhiêu, vì tôi có bao giờ nói đâu. Và những gì thể hiện cho đến nay toàn là ngược lại. Có lẽ mẹ là người buồn nhiều nhất, vì thấy “nó là con gái, nhưng nó im lìm, chẳng chia sẻ, chẳng kể lể chuyện công việc, chuyện tình cảm … nó cứ sống theo cái kiểu của riêng mình, ko quan tâm ai, và có vẻ ích kỷ… Đi làm về là nó ôm cái máy tính, đọc sách, có khi cả ngày chủ nhật cũng chả nói được mấy tiếng với nhau… Nó ko quan tâm đến “bà già” này. Nó chỉ lo sống cho riêng nó, cho tình yêu của nó, còn mình thì phải tự lo thân thôi, chẳng nhờ cậy được gì nó, … mình có buồn tủi chuyện gì nó cũng ko cần biết, ko quan tâm, … mình mệt nó cũng ko hỏi han…Nó đúng là đứa phớt lờ, vô ơn, chỉ lo chuyện thiên hạ…Mình “hầu hạ” nó còn nó chẳng màng đến việc gì trong nhà, ko đụng đến cái chổi, ko làm việc nhà, ko đoái hoài cái gì cả, lại hay gây rối…” Có lẽ mẹ chẳng bao giờ nghĩ về tôi như thế, song tôi biết mình tệ đến vậy.

Ngược lại, tôi yêu mẹ nhiều nhất. Và cũng yêu ba dù cho ông có là ai, làm gì, và sống thế nào. Tôi yêu họ, quan tâm theo cách của mình. Chỉ cần liếc mắt, tôi cũng biết hôm nay chân mẹ lại sưng, thể lực yếu hơn hôm qua. Tối nào buồn mẹ khóc, và cũng khó ngủ. Căn bệnh tim thỉnh thoảng lại hoành hành làm mẹ đau yếu. Mẹ sống với nỗi thất vọng về tôi, nhưng cũng cố sống, và chờ đợi và lo cho cái gia đình bé nhỏ có 3 người này. Thỉnh thoảng tôi nghĩ mẹ thật ngoan cường, thật. Nếu là tôi, ko còn hy vọng và lẽ sống, có lẽ tôi sẽ gào thét và tìm lối thoát. Nhưng mẹ tôi vẫn im lặng bên cạnh tôi mỗi ngày bạn ạ. Nếu bạn chờ đợi cơm 1 ai đó mà họ ko ăn, về muộn và ko để ý gì đến bạn, 1 ngày, 2 ngày… bạn chán và thôi không đợi nữa. còn mẹ tôi thì ngày nào cũng đợi, dù biết có thể nó ko ăn, mẹ vẫn đợi chỉ để cất dọn. Và hàng trăm nghìn điều âm thầm lặng lẽ khác mà mẹ quan tâm tôi mỗi ngày dù ko còn niềm tin tôi là chỗ dựa tốt cho mẹ về sau. Cao cả thay mẹ nghĩ và nói: “sau này đám cưới rồi, mẹ về ở với mấy dì cũng được, khỏi phải lo cho mẹ.” bà quả thật ko còn trông đợi ở tôi điều gì! Song vẫn mong cho tôi hạnh phúc. Lẽ ra, với những người mẹ bình thường, họ đã xứng đáng nhận được sự quan tâm của con cái. Còn mẹ tôi, mang thai tôi khi căn bệnh tim bẩm sinh luôn hành hạ, bà vẫn cưu mang tôi, cho tôi khôn lớn ngày hôm nay. Bà chưa nhận lại được gì từ đứa con yêu thương mà bà tin tưởng và nuôi dưỡng. Tôi hiểu tất cả những khi mẹ phiền lòng, vì tôi làm xáo trộn mọi thứ trong nhà khiến mẹ vất vả dọn dẹp, mệt nhọc hơn. Hiểu được những lúc tôi sai, tôi cãi bướng và ích kỷ giận dỗi bỏ qua nhà bạn ngủ, không phụ giúp mẹ, ương ngạnh … nhiều rất nhiều điều làm cho mẹ không vui, và chất chứa thêm, ngày càng nhiều phiền muộn, đau khổ. Tôi hiểu cả tâm tư và những mong đợi của ba, rất nhiều chỉ bằng ánh mắt tôi có thể thấy hết. Song tôi không mở miệng nói được lời nào. Cảm ơn, và cả xin lỗi. Tôi không quen với việc dành thái độ hiền dịu cho những người xung quanh. Tôi cứ gai góc thế nào ấy, lạnh lùng, hung tợn, và tỏ ra dữ dằn xù lông nhím với họ. Tôi đã tự bảo bọc mình trong cái gai tự tạo, để rồi mọi người cuối cùng nhìn tôi theo đúng cách mà tôi muốn: 1 con nhỏ ba trợn, ko sợ gì cả, không mềm yếu mà luôn mạnh mẽ đến đỗi cứng rắn, vô cảm.

Tôi im lặng, làm việc, học tập, chờ ngày đến đích thành công… y như cái kiểu ngày xưa, khi đi học, cứ đem cái bằng hạng nhất nhì hay điểm 10 về, thấy mẹ cười vui thế là đủ. Nhưng, rồi tôi nhận ra, mẹ càng ngày càng lớn tuổi, và có lẽ đã đến lúc mẹ cần có người chia sẻ nhiều hơn… ít ra để quên đi sự thật rằng mình đang già đi, và cô đơn. Tôi bây giờ thắc mắc có thể làm gì đây để đủ bù đắp cho mẹ những thiếu hụt tình cảm mà cả 1 thời gian dài qua tôi đã im lặng, đã để mẹ sống trong buồn, trông đợi và thất vọng vì tôi… bao nhiêu là đủ từ bây giờ?

Phần tham vọng trong tôi lại trỗi lên: Tôi đã định sẽ chờ thêm 1 năm nữa khi việc học và công việc ổn định, có thời gian thư thả… Tôi lại định chờ để mình học ôn lại AV và đọc hết cái tủ sách khổng lồ nhà mình, lại hoàn tất việc học MBA nữa để hoàn thiện kiến thức, kinh nghiệm… Sau đó rồi tha hồ chăm sóc mẹ…

“Tỉnh lại đi cưng”!!!
Nhìn mẹ ngày một lớn tuổi, và tỉnh táo nhìn lại mình, tôi cho rằng mình đã quá ích kỷ suốt 1 thời gian dài. Tất cả lý do chỉ là ngụy biện… Cuộc sống luôn tiếp diễn, ai nói chắc được ngày sau suôn sẻ, và ko còn những thay đổi… ai dám khẳng định cuộc đời mình đến giai đoạn x, y z là hoàn toàn yên bình ko sóng gió? Vậy đâu là lúc thực sự thảnh thơi? Không hề có. Và nếu có đi nữa, thì sau những tham vọng học vấn và nghề nghiệp, tôi sẽ lại còn biện hộ cho 1 kế hoạch hôn nhân, 1 gia đình mới… trăm thứ phải lo, phải đắn đo… Mẹ, và ba lại còn phải chờ đợi tới khi nào nữa? để nhận quả ngọt từ tôi? Thời gian không cho phép… và tôi cũng ko thể ích kỉ hơn thế này nữa…

Gần đây tình cờ lại đọc thấy thông điệp của Unilever trong 1 chiến dịch quảng cáo và truyền thông về “việc nói lời cảm ơn đến người vợ, người thân…” gì gì đó… Tôi lại càng tỉnh ngộ, và giật mình. Lời cảm ơn, sự biết ơn… tôi hy vọng không quá muộn màng cho những ai giống như tôi – để chân thành 1 và không chỉ 1 lần dành nó cho những người thật sự yêu thương của mình. Họ xứng đáng để nhận lấy, và lắng nghe.

Tôi sẽ thay đổi, và mong mọi người cũng hãy chia sẻ tấm lòng mình nhiều hơn nữa, cho nhau… khi mà xã hội ngày càng cần chỗ cho những động viên, và tình yêu thương hơn bao giờ hết.
(Viết trong sự hối hận… và không mong được tha thứ…)

Chào ngày mới

Hôm nay là ngày dễ nhớ: ngày 09 tháng 09 năm 2009.
Cách đây 1 tháng cũng có 1 ngày dễ nhớ được giang hồ truyền tụng là ngày tiến lên, với nhiều lời chúc gửi đến cho Ele... đó là ngày thứ sáu, ngày 7 tháng 8 năm 09... nhiều người còn thêm vào trước đó lúc 1 giờ 2 phút 3 giây 4 khắc 5 gì gì đó... cho tròn từ 1 đến 9 rồi chúc nhau hãy ước nguyến điều vào đúng thời điểm trên sẽ được như ý...

Càng ngày, khi tưởng chừng quá nhiều thứ phải lo, và quan tâm nên người ta chẳng quan tâm gì nữa... thì lại có những điều nhỏ nhặt thường ngày lại được để ý hơn... Cũng giống như 1 người đồng nghiệp từng nói: "công việc thì ngày nào cũng công việc, nếu chỉ lúc nào cắm cúi với công việc thì mau già lắm em ơi. Phải vui vẻ hồn nhiên như anh vậy, nói cười, chọc ghẹo người này người nọ cho đời nó tươi..." Vậy là trong căng thẳng, chúng ta cố tìm những điều nhỏ bé mà "lây lất" qua những tháng ngày... đúng thật.

E ko bít ngày hôm nay có ý nghĩa gì khác ngoài sự vô tình trùng hợp về con số 9, là con số cũng khá may mắn. E chúc pà kon có nhiều niềm vui và thảnh thơi trong suy nghĩ, sống tích cực và hạnh phúc với những điều đang có...hehe.

Rảnh rỗi

Chu choa bữa nay thiệt là thảnh thơi ít việc, ngồi mãi chưa thấy tới giờ về, loay hoay đọc sách, đọc báo... chán chán và muốn thay đổi ko khí, thế là viết blog.

Bẵng đi 1 thời gian, có nhiều thứ chưa kể giờ mới kể, mà ko bít bắt đầu từ đâu nữa...

Gần đây nhất kể trước vậy,

Ngày 2/9 vừa rồi là 1 ngày "làm osin" đúng nghĩa!!
Hí hửng nhận lời mời của K lên nhà chơi, vì các pác ở nhà đi Malay chơi hít gòi. Nghe kể K đấu tranh dữ dội với anh P để giành được miềng đất cho 2 "trẻ" tự do ăn chơi. Anh P thì đòi cho con nhóc teen bồ anh í lên làm gỏi gà, K lại tranh để E nấu tôm chiên... Cuối cùng, phần "mệt" thuộc về E!!! Lên chơi từ 10h, tèn tèn đi chợ nấu xong ăn được cũng phải đến 1h trưa, ... Chưa hết chuyện, chiều K lại đòi nấu nui bò viên típ... Lại ra đường, mua thức ăn, về nhà hì hục rửa, xắt, luộc, nấu... K thì lau nhà, cho quần áo vào máy giặt, cho chó ăn... "Không khí thật là ấm áp! êm đềm quá! Rõ là 1 hình mẫu "gia đình trẻ" đang dần khắc họa, cũng vui vui, mà cũng... có lẽ phải chuẩn bị tinh thần từ bi giờ... Cứ nấu và nướng, việc nhà thế này thì có ngày "quạu"!! Song nếu K thích thì âu đó cũng là niềm vui của mình mà.

Chuyện mới toanh: cuối cùng thì nàng công chúa của 9Q đã có bạn trai - 1 boyfriend đúng nghĩa. Chúc mừng SL. Cô nàng bây giờ ngày nào cũng kể về chàng của mình, ngày nào cũng hẹn hò đi chơi, vui hớn hở, chơi thì chẳng muốn về. Mà có về nhà, thì chàng cũng ở mãi trong nhà ko muốn rời xa. Bạn mình thế là đã tìm được hạnh phúc. Vui thật. Ngày hôm nay, đã biết nói dối khi đi làm về trễ, vì sợ chàng giận. Mặc dù ko to tát gì cho lắm, về trễ có 30 phút vì công việc, cũng chỉ dám bảo: "đã về đúng giờ", ko muốn người ta lo lắng... Tất cả biểu hiện, đều cho thấy "Sl đã fall in love thật rùi" kaka.


IAM - Good choice for you


ảnh kỷ niệm lớp học Leading Brand Building tại trung tâm IAM - BHTQ cùng cô Thu Hà.

Tui đi học

Luẩn quẩn cùng mớ lý thuyết về Mar đọc đâu đó trong sách báo tạp chí, trong công việc... đó là 1 mớ hỗn độn đã đến lúc cần hệ thống lại và rút ra ý nghĩa cách vận dụng trong thực hành... Ele "nạp phí" cho IAM quyết định dành thời gian tu nghiệp 1 khóa hệ thống kiến thức, cũng là có dịp gặp gỡ bạn bè thêm, xem mình đang ở đâu rồi, và boost!

Đây là bữa ngoại khóa tại Bình Qưới (cái chữ này gõ hoài ko đúng được ta!!) được tổ chức khá qui mô bài bản (chục khóa như vậy rồi nên trường rút cũng nhiều kinh nghiệm) tạo sân chơi hòa hợp và không khí học tập trao đổi thoáng mát, chuyên nghiệp... cho các thành viên.

Sau khi nộp bài, thở phào nhẹ nhõm, lại tí tởn điệu. Nhóm hôm nay thiếu 1 đồng đội, nên kém hẳn vui, song những "đứa" ở lại cùng dắt dìu nhau vượt khó vậy!

Xem phim, và bình luận. Một trong các bài học về lãnh đạo được sắp xếp cho học tại hội trường, các thành viên bình luận tình huống trong phim và chờ chấm điểm. Ngày thường xem phim là enjoy, chỉ dán mắt xem cho đã, giờ thì vắt óc mà suy nghĩ... mới biết thêm: "phim" cũng là 1 cách để học, về con người, cách nghĩ và hành động tiến bộ của "nhân loại" hay gần hơn và dễ hiểu hơn, học tập nước bạn để áp dụng trong 1 vài trường hợp, it works!

Thế giới kinh doanh thu nhỏ trong 1 buổi học, mọi công đoạn từ tính toán giá thành giá bán, sản lượng tiêu thụ, dự kiến sản xuất... diễn ra trong 1 trò chơi, vừa dễ vừa khó... vừa vui nữa!
"Công ty" nào sẽ bán được nhiều hàng nhất đây? mà ko tồn kho quá nhiều? Chờ xem!






Dùng cơm trưa!
Lần đầu tiên ăn xôi phồng. 1 cái "lồng đèn" to đùng, y như ở Hội An. Sau đó được xếp dẹp lại và xắt ra dùng, cũng tạm được. Hok thít lắm!
Đua chèo xuồng!

Chèo khí thế, mà xuồng thì quay vòng tròn.
"Vô góc kẹt òy, hok bít sao mà quay ra đây..."
(Sau buổi chơi, lại học thêm cách chèo xuồng, kaka)
chiến sĩ ra trận
té oài...






Chơi cả ngày mệt nhoài, về ngủ ngon lành.

Tôi thích bị làm phiền




Tôi không thích làm phiền người khác. Và cũng không thích ai làm phiền mình. Đó là suy nghĩ ích kỷ, lạc hậu của những ngày trước. ... giờ thì có nhiều người đến với tôi, và tôi đến với họ... chúng tôi làm phiền lẫn nhau....

Thế nào là phiền? Theo tôi, đó là mang đến những rắc rối, phức tạp, phiền muộn, lo toan và trăn trở của chính bản thân mình..... kéo người khác vào cuộc... cùng giải quyết cùng mình, cùng chia sẻ, .... mục đích cuối cùng là lợi ích cho bản thân mình trước đã, còn người khác thì bị mất thời gian, tâm trí, suy nghĩ.... 1 được quá nhiều, 1 mất nhiều hay ít còn tùy nhận định bản thân người đó.

Nhưng, thời gian thay đổi quan điểm và tư duy. Hay đúng ra là va chạm, vấp ngã làm nên sự trưởng thành trong cách nghĩ.... Không ai chịu thiệt, mà cũng không ai quá lợi lộc như thế! Người nhận được không phải nhận tất cả, phần còn lại cũng chính bản thân họ phải tự thân vận động để kết thúc khó khăn. Người cho đi lời khuyên... đó là 1 cách để họ hiểu và trải nghiệm 1 cảm xúc 1 bài học 1 lĩnh vực trong cuộc sống... Quan tâm, chia sẻ... đó mới là sự khôn ngoan nhất.......Đúng như vậy, hãy tin!