
Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009
Đi làm sớm bạn ơi!

Tự thú của người ở trọ...

Nhìn mẹ ngày một lớn tuổi, và tỉnh táo nhìn lại mình, tôi cho rằng mình đã quá ích kỷ suốt 1 thời gian dài. Tất cả lý do chỉ là ngụy biện… Cuộc sống luôn tiếp diễn, ai nói chắc được ngày sau suôn sẻ, và ko còn những thay đổi… ai dám khẳng định cuộc đời mình đến giai đoạn x, y z là hoàn toàn yên bình ko sóng gió? Vậy đâu là lúc thực sự thảnh thơi? Không hề có. Và nếu có đi nữa, thì sau những tham vọng học vấn và nghề nghiệp, tôi sẽ lại còn biện hộ cho 1 kế hoạch hôn nhân, 1 gia đình mới… trăm thứ phải lo, phải đắn đo… Mẹ, và ba lại còn phải chờ đợi tới khi nào nữa? để nhận quả ngọt từ tôi? Thời gian không cho phép… và tôi cũng ko thể ích kỉ hơn thế này nữa…
(Viết trong sự hối hận… và không mong được tha thứ…)
Chào ngày mới
Cách đây 1 tháng cũng có 1 ngày dễ nhớ được giang hồ truyền tụng là ngày tiến lên, với nhiều lời chúc gửi đến cho Ele... đó là ngày thứ sáu, ngày 7 tháng 8 năm 09... nhiều người còn thêm vào trước đó lúc 1 giờ 2 phút 3 giây 4 khắc 5 gì gì đó... cho tròn từ 1 đến 9 rồi chúc nhau hãy ước nguyến điều vào đúng thời điểm trên sẽ được như ý...
Càng ngày, khi tưởng chừng quá nhiều thứ phải lo, và quan tâm nên người ta chẳng quan tâm gì nữa... thì lại có những điều nhỏ nhặt thường ngày lại được để ý hơn... Cũng giống như 1 người đồng nghiệp từng nói: "công việc thì ngày nào cũng công việc, nếu chỉ lúc nào cắm cúi với công việc thì mau già lắm em ơi. Phải vui vẻ hồn nhiên như anh vậy, nói cười, chọc ghẹo người này người nọ cho đời nó tươi..." Vậy là trong căng thẳng, chúng ta cố tìm những điều nhỏ bé mà "lây lất" qua những tháng ngày... đúng thật.
E ko bít ngày hôm nay có ý nghĩa gì khác ngoài sự vô tình trùng hợp về con số 9, là con số cũng khá may mắn. E chúc pà kon có nhiều niềm vui và thảnh thơi trong suy nghĩ, sống tích cực và hạnh phúc với những điều đang có...hehe.
Rảnh rỗi
Bẵng đi 1 thời gian, có nhiều thứ chưa kể giờ mới kể, mà ko bít bắt đầu từ đâu nữa...
Gần đây nhất kể trước vậy,
Ngày 2/9 vừa rồi là 1 ngày "làm osin" đúng nghĩa!!
Hí hửng nhận lời mời của K lên nhà chơi, vì các pác ở nhà đi Malay chơi hít gòi. Nghe kể K đấu tranh dữ dội với anh P để giành được miềng đất cho 2 "trẻ" tự do ăn chơi. Anh P thì đòi cho con nhóc teen bồ anh í lên làm gỏi gà, K lại tranh để E nấu tôm chiên... Cuối cùng, phần "mệt" thuộc về E!!! Lên chơi từ 10h, tèn tèn đi chợ nấu xong ăn được cũng phải đến 1h trưa, ... Chưa hết chuyện, chiều K lại đòi nấu nui bò viên típ... Lại ra đường, mua thức ăn, về nhà hì hục rửa, xắt, luộc, nấu... K thì lau nhà, cho quần áo vào máy giặt, cho chó ăn... "Không khí thật là ấm áp! êm đềm quá! Rõ là 1 hình mẫu "gia đình trẻ" đang dần khắc họa, cũng vui vui, mà cũng... có lẽ phải chuẩn bị tinh thần từ bi giờ... Cứ nấu và nướng, việc nhà thế này thì có ngày "quạu"!! Song nếu K thích thì âu đó cũng là niềm vui của mình mà.
Chuyện mới toanh: cuối cùng thì nàng công chúa của 9Q đã có bạn trai - 1 boyfriend đúng nghĩa. Chúc mừng SL. Cô nàng bây giờ ngày nào cũng kể về chàng của mình, ngày nào cũng hẹn hò đi chơi, vui hớn hở, chơi thì chẳng muốn về. Mà có về nhà, thì chàng cũng ở mãi trong nhà ko muốn rời xa. Bạn mình thế là đã tìm được hạnh phúc. Vui thật. Ngày hôm nay, đã biết nói dối khi đi làm về trễ, vì sợ chàng giận. Mặc dù ko to tát gì cho lắm, về trễ có 30 phút vì công việc, cũng chỉ dám bảo: "đã về đúng giờ", ko muốn người ta lo lắng... Tất cả biểu hiện, đều cho thấy "Sl đã fall in love thật rùi" kaka.
Tui đi học
Đây là bữa ngoại khóa tại Bình Qưới (cái chữ này gõ hoài ko đúng được ta!!) được tổ chức khá qui mô bài bản (chục khóa như vậy rồi nên trường rút cũng nhiều kinh nghiệm) tạo sân chơi hòa hợp và không khí học tập trao đổi thoáng mát, chuyên nghiệp... cho các thành viên.
Tôi thích bị làm phiền

Tôi không thích làm phiền người khác. Và cũng không thích ai làm phiền mình. Đó là suy nghĩ ích kỷ, lạc hậu của những ngày trước. ... giờ thì có nhiều người đến với tôi, và tôi đến với họ... chúng tôi làm phiền lẫn nhau....
Thế nào là phiền? Theo tôi, đó là mang đến những rắc rối, phức tạp, phiền muộn, lo toan và trăn trở của chính bản thân mình..... kéo người khác vào cuộc... cùng giải quyết cùng mình, cùng chia sẻ, .... mục đích cuối cùng là lợi ích cho bản thân mình trước đã, còn người khác thì bị mất thời gian, tâm trí, suy nghĩ.... 1 được quá nhiều, 1 mất nhiều hay ít còn tùy nhận định bản thân người đó.
Nhưng, thời gian thay đổi quan điểm và tư duy. Hay đúng ra là va chạm, vấp ngã làm nên sự trưởng thành trong cách nghĩ.... Không ai chịu thiệt, mà cũng không ai quá lợi lộc như thế! Người nhận được không phải nhận tất cả, phần còn lại cũng chính bản thân họ phải tự thân vận động để kết thúc khó khăn. Người cho đi lời khuyên... đó là 1 cách để họ hiểu và trải nghiệm 1 cảm xúc 1 bài học 1 lĩnh vực trong cuộc sống... Quan tâm, chia sẻ... đó mới là sự khôn ngoan nhất.......Đúng như vậy, hãy tin!

