Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2009

Mixed

Những ngày nghỉ nhé: thứ bảy, chủ nhật, lễ, tết… ít khi nào tui làm được cái chuyện gì mà tui đã dự định trước đó. Nói ngay hôm nay nà, định bụng từ hồi khuya khoắt, là sáng nay dậy, sẽ đọc báo, và đọc sách kinh tế, hoặc lên net xem thông tin Marketing trên báo online…. Nói vậy rồi, mở máy vi tính xong là nghe nhạc, sửa ảnh, xem ảnh, … rùi là viết blog đến tận bi giờ chưa buông ra được luôn! Hư quá là hư, …ko có tinh thần tự giác và nghiêm khắc với bản thân gì cả. bùn!

Khi ở nhà, các bạn gái nên mặc váy sẽ đẹp hơn, trông dịu dàng thùi mụi ủa, thùy mị. Ở nhà tui cũng toàn chơi váy/ đầm… nó mát… đặc biệt thông thoáng nữa. Tui ghét nhứt là ai mặc đồ bộ, nhìn quê ơi là quê… kín cổng cao tường, nhứt là mấy bộ đồ thun rẻ tiền, bó sát vào người, ôm sát cái ống chân… sợ khiếp!! Nhiều pà còn tung tăng ra đường, dạo phố cũng trong mấy bộ đồ “da” đó, tui dị ứng!!! (Tha hồ bình luận)

Hiện tại tui đang thít bài hát Chiếc khăn gió ấm của Khánh Phương lắm lắm. Bài hát ko phải là rất hay nhưng cũng khá hot với tuổi teen. Với tui, thật sự mỗi khi nghe bài này, tui nhớ đến 1 kỉ niệm buồn, nhớ Thái Nguyên, nhớ anh bạn đã tặng tui và hát cho tui nghe qua điện thoại… Mọi chuyện qua rồi, nhưng cảm xúc vẫn còn rất nhiều. Đúng là nghe nhạc phải đúng tâm trạng bạn nhỉ! Cả bài hát này, là những lời có thể nhắn gửi từ phương xa, cho người bạn yêu, chia sẻ cùng nhau nỗi nhớ xa cách, cái lạnh giá thấu lòng, mang theo là niềm cô đơn, nỗi khắc khoải chờ đợi…… Con gái Bắc có thể đan len rất giỏi để tặng người yêu, nhưng … có 1 chiếc khăn gió ấm…. mãi chẳng trao được, giữa hai con người yêu nhau nhưng chẳng đến được với nhau, bạn có biết ko?

Thật sự, Thái Nguyên không phải là điểm dừng chân lý tưởng để du lịch. Đất đai cằn cỗi, cây lá bụi bạc màu, dân cư thưa thớt, đường sá về khuya vắng tanh, ban ngày nắng chói chang, đêm xuống lạnh cắt da thịt, thức ăn cũng chỉ toàn phở xào, cơm rang, mì chính… Vậy mà tui đây đã từng ngưỡng mộ, đã nhớ da diết, đã giới thiệu tùm lum, và nhắc luôn miệng… Bi giờ vẫn vậy. Tui ko chối mình xem Thái nguyên quan trọng hơn bản thân nó có thể đem lại, sức hút để có thể giữ chân và làm nao lòng người ở xa luôn muốn tìm về. Đó phải do trong lòng có “tâm sự” gì với con người Thái nguyên mà thôi. Ai đó từng đến đây, hay ngay chính người dân ở Thái nguyên, tự biết mảnh đất này khô khan, con người vụng về, để có thể làm hài lòng du khách… Nhẹ dạ? Cả tin? Nhạy cảm? Đa cảm? Tui ko biết nữa… Uhm đôi lúc thấy có lỗi vì tui đã nói dối đấy! Tui yêu thích con người? hay chính Thái nguyên? Yêu cái lạnh cắt da? Hay vì nơi đó có người xua tan cơn lạnh giá? Tui quý trọng và luyến tiếc cả 1 tập thể bán hàng đang làm việc nơi này? Hay chỉ 1 người? 2 người? 3 người? 4 người? Dù sao, con người ta hay nói dối lắm. Và tui nợ Thái nguyên, chính Thái nguyên và hồ núi Cốc… lời xin lỗi!

Ele là đứa ko có quê hương, từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên ở TP HCM. Không biết có phải vậy? mà đi đâu nhỏ cũng thấy yêu thấy nhớ cũng coi là quê hương mình? Vậy cũng ko đúng! Mấy lần đầu tiên xa thành phố, về nhà, nhỏ chạy ra đường, xách cái xe chạy khí thế hết đường này đường kia, ngó ngang phố phường nhà mình hân hoan đến lạ. Đi đến đâu nhỏ thấy quen thuộc thân thương ko muốn rời xa đến đó. Lần đầu ra Bắc, nhỏ có tật kì thị, ghét người này, chê người kia, chửi người nọ, khó ưa làm sao! Nhỏ thèm món ăn TP HCM, nhỏ thèm giọng miền Nam dễ nghe, nhỏ nhớ nhà… (XẠO?? ghét sao nhỏ lại cứ ra hết đợt này đợt kia, và rùi ra ở hết cả tháng trời, …Nhỏ bảo yêu thành phố mình, sao cứ rong ruổi đi hoài ko chán, lại còn bảo vui lắm!! làm mẹ lo lắng “nó bụi đời quá!” và người yêu “suýt bỏ” mấy chập.??) Những lần sau này, nhỏ đi nhiều hơn, ra rồi chẳng buồn về, cứ mong thời gian kéo dài mãi, ở cả tháng cũng chẳng chán chê, … rõ là ngụy biện! Công tác chỉ là cái cớ? có điều gì làm nhỏ thiết tha? Bây giờ, nhỏ Ele cũng ko bít mình đang muốn gì?? Đang thuộc về nơi nào? Và tại sao? Nhỏ lại thay đổi đến chóng mặt? nhỏ yêu nhà mình hay nơi khác? Nhỏ còn định ra Bắc sống 1 năm!! Người ta sẽ gọi đây là dễ thích nghi? Hay là kẻ mau thay lòng? Kẻ phản bội quê mình? Ray rứt quá! Mà cũng vui vì dễ có mấy ai yêu được nhiều nơi, nhiều vùng miền như vậy? Sự kì thị đã tan biến! Nhỏ nhìn “đồng bào” trìu mến hơn!

Đang thắc mắc đây?? Người khôn ngoan có bao giờ hay để cho tình cảm/ cảm xúc chế ngự hoàn toàn suy nghĩ? Việc làm? Và bản thân người ta? Cứ thẩn thơ, và mặc sức thả hồn vào cái sự vẩn vơ hình như là vô bổ? Có ai biết được hạn mức cho nó chăng? Tui thì đang vướng phải cái bệnh nì!! Và lắm lúc khùng thật, muốn sống với nó… chẳng suy nghĩ nữa, ko lý trí nữa, chỉ cảm xúc và xúc cảm…… sẽ được gì?

Ele thích nghe nhạc 1 mình. Không thích có người khác nghe cùng đặc biệt là mẹ. Vì khi người khác nghe, Ele sẽ ko tập trung nữa. Sẽ ngồi suy ngẫm bài này có hay thật ko? Người đang nghe cùng có thích như mình? Hay đang cảm giác bị tra tấn? âm thanh vậy là vừa chưa? Họ đang nghĩ gì về bài hát? Họ thích ca sỹ này như mình? Hay là họ ghét? Họ nghĩ mình là ai, là người thế nào, rỗng tuếch hay có chiều sâu khi nghe dòng nhạc này? Mọi thứ họ có thể đánh giá mình là gì nữa khi chia sẻ cùng mình sở thích này? …. Vậy, tui là 1 người lịch sự? hay điên? hay tự ti muốn che giấu mình?
Nghe nhạc khi trời mưa thật tuyệt! Mở lớn lên, mưa lớn cỡ nào, mở lớn cỡ đó. Trời buồn và khóc, mình cũng phải đi tìm tâm trạng để mà đắm chìm vào… giờ phút đó thì chỉ có Tui, Mưa, và Âm nhạc là 3 người bạn thân mà thôi.

Hà nội mà tôi biết...

trích NHỚ MÙA THU HÀ NỘI
Phải thú thật là đợt này ra Hà Nội đúng dịp cuối thu, thật tuyệt vời, chưa bao giờ thấy yêu thiên nhiên, yêu sự êm đềm nơi này đến thế... Mình vốn ko thích HN lắm, do đợt công tác đầu tiên ở đây, đã phải chịu cảnh "nóng bức, oi ả" của cái nắng hè...
Vậy mà, dịp này ra lại khác hẳn, mới thấy yêu Hà Nội vô cùng, bi giờ đã về Sài Gòn vẫn nhớ không nguôi cái lạnh, cái mát mẻ, và cảm giác thanh thản, êm ả đất Bắc... 1 kẻ ham chơi, đến nỗi bi giờ, lại thấy sao HCM ồn ào náo nhiệt quá, ... chẳng 1 tí bình yên, đúng là khó hiểu!! bạn ạ!
Trích: "Nhật ký những ngày đầu ra Hà Nội"
Tôi nghe nói nhiều rồi, nhưng tôi chẳng tin mùa thu HN có gì đẹp cả, vả lại, tôi chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng yêu thiên nhiên và cảm thụ nó nhiều đến vậy, nhất là ở HN, nơi tôi vốn ko mấy thiện cảm.... Thu ư? cùng lắm trời se lạnh như lúc gần Tết ở HCM, thế thôi, có gì để mà iu? ....
Trích: "Nhật ký 2 ngày đầu của đợt công tác":
Bản thân tôi vốn từ nhỏ đã rất thích những bản tình ca ngợi khen về thu HN. Người ta nói "Mùa thu là mùa đẹp nhất Hà Nội". Nếu đúng thế thì đợt công tác này là 1 dịp thú vị để tôi 1 lần được thưởng thức vẻ đẹp đó!! (cười khẩy).
Quanh quẩn ở khu trung tâm đã 3 hôm nay, HN 36 phố phường tấp nập... tôi chẳng thấy điều gì là khác biệt và đáng để làm dấu ấn cho thu HN cả, tôi cứ tưởng phải như trong phim HQ í. lá vàng rơi.... lác đác, .... Ngoại trừ thời tiết mát dịu, trời se lạnh vào sáng sớm mỗi ngày và buổi tối. Còn ban ngày, nắng vẫn chói chang, mưa từng đợt râm râm, rào rào chút sáng chút trưa chút vào khoảng chiều tối...
Nếu ko để ý, có lẽ ko nhận ra điều này. Nhưng vì công việc đem tôi ra môi trường bên ngoài, mặc cho thiên nhiên và thời tiết thế nào, ... tôi nhận biệt sự mát mẻ dễ chịu của khí hậu. Nó không làm ta phải đổ mồ hôi, không một giọt nào. Dù nắng chiếu ngay mặt, dù đi bộ đến mỏi cả chân dạo khắp phố, các hàng Cót, hàng Mã, hàng Đào, hàng Than, .... da dẻ vẫn mát rượi, ...
Phải chăng là vì thời tiết mát dịu như thế, ko khắc nghiệt nắng nóng như thường ngày nên người ta gọi mùa thu HN đẹp?? "
.....
Cho đến bi giờ, về nhà rồi, tôi mới hiểu tại sao HN đẹp vào thu, đó là cảm nhận, không chỉ từ khí hậu, mà từ hồn phố cổ, cuộc sống ko quá náo nhiệt, ko vụt chạy qua thời gian, là sự êm đềm như chính cái yên ả của mặt hồ Gươm như cái thơ mộng của Hồ tây, .... ko gì tất bật, chẳng cần bụi bặm làm vướng mắt, .... mọi thứ tĩnh mà động, lòng người cũng thế, lại động mà tĩnh, có tiếng nhưng vận bình yên, và trải rộng........
Thanh bình, tôi nhớ hoài HN và cả Thái Nguyên vì tất cả những cảm nhận ... chỉ có thể hiểu được vào những ngày cuối cùng khi sắp xa... hơi tiếc 1 ít...
.... giờ, thì tôi biết mình đã yêu HN hơn rất nhiều,
và... tối tối, lại bật (ca khúc)s viết về HN, viết về mùa thu, hơn cả là viết về sự chia xa, nhớ nhung đến HN, tôi hiểu được cảm nhận mà tác giả đã dành cho bài hát, vì chúng tôi đồng điệu!

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2009

Một tháng ở Hà Nội 6

Ngày làm việc cuối cùng,
2 ngày típ theo là đi 1 vòng chơi cho sướng,
rồi mới tạm biệt xứ sở lạnh giá mà về cho đặng!
PVV yêu thít nhứt đã chọn ra được! - Hà Anh
Nghiện KFC

Em gái phương xa, ... tạm biệt....

Một tháng ở Hà Nội 5

Dịp này ra được bạn bè cô pác HN mời về nhà ăn cơm tối kín lịch.
Ai cũng quý ai cũng yêu mà ko bít tình cảm này sao nhanh chóng dữ vậy!!!
Người Bắc nghe đồn có kiểu hay mời xã giao,
nhưng cách nói rất thật lòng,
thôi kệ, mình là người miền "L"am,
nói sao nghe dzậy người ơi,
đã được mời, thì mình cũng nhiệt tình ghé chơi và dùng cơm thân mật,
hihi
(Bữa cơm này được chế biến đúng kiểu nấu Sài gòn, khẩu vị vừa ăn, quen miệng nên khách mời vô tư dùng thỏa thích, chén khí thế đến 4 bát cơm, miệng tấm tắc khen và mừng rơn... mấy hổm rày nhớ cơm "L"am quá!!


giờ giải lao
giờ tụ tập ăn hàng, đi chợ đêm tối thứ sáu ở khu phố cổ...

Một tháng ở Hà Nội 3

Bắt đầu 1 ngày làm việc mới,
tại ks Kim Liên vào lúc 8h sáng...
Trời lạnh thấu xương vậy mà E chơi trang phục trên đông dưới hè,
kể cũng gân thiệt, ai cũng dòm cái chân của mình và tròn mắt ngẫm nghĩ....
"kon này chắc hâm! lạnh thế mà vẫn chơi váy cho được!!"
hehe, kệ! điệu 1 tí, mà cũng để biết "rét" HN là seo chứ!
tranh thủ giờ nghỉ, khách mời chưa lên, lại điệu đàng tí xíu, ...

còn lúc này là đang làm việc
Dạo chơi Vincom lần thứ xn...

Một tháng ở Hà Nội 2

Hum này là 13/01 rùi.
Quất được bán đầy đường mang lại không khí đón xuân rộn ràng
làm người xa nhà không khỏi chạnh lòng.
Không thể nằm yên 1 chỗ với nỗi nhớ và sự bồi hồi nôn nao,
kéo cô bạn đi chung ra đường,
dạo phố,
gặp bạn bè,
nhâm nhi tách trà,
thế là vui!
Thư giãn với chiếc máy ảnh ...
để rồi cùng lưu giữ chung nhau
1 bức hình kỉ niệm
- 2 cô bé phỏng vấn viên đáng yêu,
đáng nhớ và tình cảm tràn trề -
cũng là Tour guide hết sức nhiệt tình cho "chị yêu" trong những ngày gần nhau.
Phút nhớ nhà, hic!
Trời thì lạnh, ... lạnh buốt...

Một tháng ở Hà Nội

Giới thiệu "êkip" tham gia chương trình nghiên cứu đợt này.
Từng này là chưa đủ, nhưng cũng là bộ sậu kì cựu và tạm gắn bó nhứt, ngoài ra còn đến mười bốn cộng tác viên khác "hợp sức" mới làm nên "chiến thắng vẻ vang" của đợt công tác hoành tráng nì.
Kaka, đương nhiên "thủ lĩnh" kiên cường chưa bao giờ biết mệt và mỏi,
luôn động viên tinh thần anh em chiến sĩ,
và chịu trách nhiệm toàn bộ kh lần nì...
ko ai khác...
cũng là "cô bé" đứng chính giữa...
... cực xinh gái!!!...
hehe
(ốm đi nhiều đấy!
vì phải làm việc quần quật, và ăn chơi đêm ngày... ko ngơi nghỉ...)
Cô bé này từ phòng R & D (rờ dê) bay ra HN sau 6 ngày Ele đã set up xong mọi thứ, nhằm hỗ trợ trong khâu nấu mẫu. (Mẫu là những sp có 1 không 2 và tương lai sẽ là đứa con cưng của cty mình - 1 cty được xếp hạng nhiều năm liền "hàng VN chất cao" .. ủa quên, hàng VN chất lượng cao... )
Trúc Anh - tên cũng khá ấn tượng và cô bé khá xinh.
Thế là sau nhiều đêm dài "phòng không gối chiếc", nay đã có bạn cùng phòng, ...
chu choa, nhưng mà,
có 2 đứa con gái thui hah,
cả phòng bề bộn, ngập trong áo quần giày dép, và thức ăn "khuya"...
eo ôi,
âu cũng là 1 cái gì đó để nhơ nhớ...
Đón cái Tết Dương Lịch năm nay tại "đất khách quê mình"...
Tối hôm giao thừa, nằm nhớ ba nhớ mẹ nhớ người yêu sắp khóc,
thì được điện thoại bạn bè ở HN rủ ăn tất niên, đi chợ hoa ở Hồ Gươm,
và thế là.... nàng quên ngay gia đình.. để mà du hí!!
Big C Thăng Long rộn ràng không khí đón năm mới,
cờ xí đỏ lè,
người nườm nượp,
thấy phát mệt!
Dù sao, chui vào trong này cảm thấy ấm áp, vì người ta đi đông chen chúc đến khổ!
Loa phóng thanh liên tục nhắc nhở: "đề phòng kẻ xấu trà trộn, quý khách tự bảo quản tư trang..."
Ăn pizza hut va mì ý cùng Trúc Anh tại Big C,
lang thang đã đến lúc đói meo, không cho ăn chắc em xỉu tại chỗ...