Hiển thị các bài đăng có nhãn Ba mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ba mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

ngày ấy và bây giờ

Con nhìn vào thành công để đi lên mỗi ngày, và cũng nhìn lại thiếu sót để sửa sai, mẹ à! Hãy chờ con nha mẹ của con!
hôm nay con được 1 tuổi thì phải, trong tấm ảnh này con đang mè nheo, nhưng con nào biết, đó là khoảnh khắc vàng mà con từng có, bên cạnh ba mẹ, ở giữa tình thương, và là niềm hy vọng, là cả một bầu trời cho ba mẹ... Là khi con chưa đủ khôn lớn để hiểu mình đã sai thế nào khi bỏ quên ba mẹ và hoài bão của gia đình cho con, trong suốt thời gian qua... Là con ngây thơ vô tội hơn bây giờ!con đang dần lớn khôn nhờ sự chỉ bảo của mẹ!
nay thì con đã khôn lớn, trưởng thành, dù mập và to hơn mẹ, xương thịt con hình hài con là tích lũy tình yêu thương và bao dưỡng chất mẹ đã hy sinh cho con, con là của mẹ,
Ngày 20/10 sắp tới, con muốn dành để nói về Mẹ!

Viet de khong bao gio quen!

Mẹ và con: những bước ngoặt cuộc đời, những điều con nhớ!

12/08/1984: mẹ đau đớn trong vui mừng sinh ra con đúng vào ban trưa lúc nhà đang có giỗ. Mẹ bệnh tim vì thế sau sanh phải nằm trong khu vực hồi sức một thời gian dài, có ôm được con mà ngắm đâu. Con được bà ngoại và các dì mang về nuôi dưỡng. Bà ngoại bà nội tranh nhau bế con, còn mẹ vẫn còn rất yếu. Nghe ngoại kể sinh ra con là 1 kì công với 1 người bệnh tim bẩm sinh như mẹ. chắc hẳn mẹ đã phải trải qua 1 thời kì rất đau đớn!

Bà nội mất chỉ sau khi con sinh ra 1 tháng. Mẹ vừa làm vợ làm mẹ làm con dâu trong gia đình. Bao gánh nặng lại ập lên đôi vai bé nhỏ và chiếc lưng mảnh mai gầy guộc của mẹ. Khác với trước đây sống trong sự bảo bọc của chị em và bà ngoại, mẹ ko tròn nữa mà ốm dần từng ngày. Dầu vậy chưa lần nào mẹ để con đói và thiếu thốn, mẹ luôn cho con được bằng chúng bạn.

Học mẫu giáo: ba mẹ vì muốn con được chăm sóc tốt hơn các bạn khác trong trường, gửi tiền thêm bồi dưỡng cho cô bảo mẫu, nhưng cũng chính vì vậy, con bị cô hiệu trưởng ko thít, và sau đó con phải chuyển trường. Thời gian này ba mẹ làm ăn khấm khá, chiều tối nào cũng dắt con đi coi ca nhạc, đi công viên, ăn phở Tàu bay ở Lý Thái Tổ. Có nhiều hôm con nằm xem ca nhạc, lại ngủ gục trên ghế bị ba chọc quê! Có những ngày mẹ dắt con lên cơ quan mẹ chơi, cho con ăn cơm trưa cùng các cô bác, và ru con ngủ. Một ngày nọ, con nhớ đã giỡn quá trớn, và vô tình lấn chỗ của mẹ đang ngủ làm mẹ té xuống ghế…hic!

Vào cấp 1, mẹ muốn con học trường giỏi nên từ tờ mờ sáng, mẹ đến cổng trường xếp hàng để nộp hồ sơ, và nhờ chú Sâm chạy chọt, gửi gắm người ta cho con được vào Kết đoàn. Cuối cấp, lúc học thi lên lớp 6, trưa nào con cũng phải ở lại trường. Món con nhớ nhất hồi đó là hộp cơm nguội với sườn nướng cắt nhỏ, xịt thêm nước tương, mẹ cất cho con mang theo ăn trưa. Về nhà bạn, dù cơm có ngon, con vẫn ko sao quên ăn cơm của mẹ, vét hết đến hạt cuối cùng, và mãi tận bây giờ, vẫn chưa sao quên được hương vị của món sườn nước tương mỗi ngày đó.

Rồi cấp 2, cấp 3 năm nào mẹ cũng lo cho con được lớp học tốt, trường điểm, và đổi lại con học rất giỏi để mẹ luôn tự hào vì con. Mẹ hay gửi con cho bà ngoại trông và con chơi với Bi, lắm lúc gây lộn, ko nhường nhịn em mà hay tỵ nạnh với em… nhưng mẹ thì ko la. Mẹ mệt với công việc cơ quan, với việc nhà bộn bề, và chỉ lo cho con học giỏi. Mẹ biết con tự giác chăm chỉ, và mẹ ít la con như bà ngoại… Về nhà thì mẹ nằm nghỉ. Lắm lúc mẹ bênh con khi mấy dì la con nữa… Điều nhớ nhất thời gian này, là khi nhà chúng ta chuyển lên Hóc Môn, mẹ phải chở con đi học từ lúc 5, 6 giờ sáng, trước đó mẹ thức dậy để chuẩn bị đồ đạc, dọn dẹp giặt giũ… rồi khi đi làm về, gần tối 8, 9 giờ mẹ ghé ngoại đón con, chở lên Hóc Môn. Một ngày nọ, con đang ngồi ôm chiếc cặp thì bị giật mất giữa đường. Mẹ lo lắng vì sách vở con mất tiêu, mẹ phải viết giấy xin phép cô. Và 1 lần khác nữa, gần đến nhà thì do đường vắng, và trời mưa, chỉ có 2 mẹ con trên đường tối om, 2 tên cướp bất lương vụt lên giật cái giỏ xách mẹ đang đeo chéo ngang lưng. Xe ngã, con cũng trầy chân trầy tay, ê ẩm. Nhưng mẹ thì bị nặng nhất, hic, vì giật ko được cái túi, xe bị kéo lê 1 đoạn, chiếc áo mưa rách toạc, chân mẹ trầy hết cả đầu gối chảy máu ròng ròng, mặt mẹ đập xuống đường, phải may mấy mũi và nay vết sẹo vẫn còn. Nhìn đôi tay xương xẩu mẹ tiếp tục cầm lái đưa con đến trạm xá, con thấy nhói đau trong lòng. Sáng hôm sau, về gặp bà ngoại, mẹ vẫn còn đau lắm, khóc… làm bà ngoại ko cho về nhà trên đó nữa. Con và mẹ ở nhà ngoại tiếp 1 thời gian. Lúc đó, con lần đầu tiên phải bắt tay vào giặt giũ quần áo cho chính mình, ko còn mẹ lo nữa… con phải làm các việc mà trước giờ mẹ vẫn sắp đặt và làm mỗi ngày cho con chỉ biết tập trung có học và học mà thôi. Con thấm thía và thương mẹ nhiều biết bao.

Suốt khoảng thời gian con đi học, mẹ thức khuya dậy sớm chăm lo cho con. Khi con phải làm bài tập khuya lơ khuya lắc, mẹ ngồi chơi, hướng dẫn và chờ con đến khi làm xong mới đi ngủ. Khi con tựu trường, mẹ may áo, lo tiền trường lớp, ngồi may cho con từng chiếc phù hiệu, lo tẩy những vết dơ con mặc khi chơi đùa. Mẹ may đầm cho con, mua giày cho con, sinh nhật năm nào cũng vậy, dù ít hay nhiều tiền, mẹ luôn cất sẵn trong tủ 1 món quà bí mật, đợi trao cho con. Chưa năm nào vì lý do gì mà mẹ quên điều này. Dù biết con ko trông mong quà, dù biết quà mẹ tặng thỉnh thoảng con ko thít lắm, nhưng con luôn trân trọng, vì con biết mẹ luôn nghĩ: “có quà thì con sẽ vui”. Lúc thì đôi giày, lúc là cái áo ngủ, sữa tắm, chiếc lắc tay, chiếc áo, cái túi xách, khô bò, mứt bánh … mẹ đích thân đi mua chúng cho con… Đáng quý biết bao nhiêu!

Con còn nhớ, có 1 khoảng thời gian nào, khi con học cấp 2, mẹ thất nghiệp do nhà in nghỉ. ở nhà hoài, mẹ thấy chán và lo cho con ko đủ tiền ăn học. Thế là mẹ nộp đơn tìm việc, chờ đợi và hy vọng. Cuối cùng mẹ làm cho cty bánh kẹo Dannone của Pháp. Từ nghề báo, chuyển sang làm kinh doanh, nói đúng hơn trong thời buổi khó khăn đó, mẹ chỉ có thể tìm việc là làm 1 nhân viên bán hàng. Ngành hàng tiêu dùng nhanh với hệ thống bán lẻ rộng khắp thật sự xa lạ với mẹ. Nhưng vượt lên trên mọi thứ, chỉ nghĩ cho tương lai của con, mẹ cắn răng mà làm. Con nhớ những chiều mẹ về nhà, ướt đẫm mồ hôi, mặt nhễ nhại, bơ phờ, tóc rũ rượi bẹp vào bên mặt. Nhìn mẹ hốc hác hẳn. Mẹ kể mẹ phải đến từng cửa hàng, mọi ngóc ngách trong chợ để chào bán. Lắm khi còn phải chở hàng đằng sau xe, đi hàng chục tiệm ngoài đường, dưới cái nắng chói chang. Đến nơi, thì mẹ ko còn hơi để nói lời nào nữa, phải nghỉ mệt một lúc, tim đập thình thịch, những nhịp loạn xạ, ko ổn định. Mẹ cầm tay con đưa lên ngực để nghe, và quả vậy, trái tim nghe mệt mỏi, nặng nề nhưng chưa bao giờ mẹ con bỏ cuộc. Rồi có thời gian, mẹ bị người ta lừa lấy mất hàng, phải đền tiền… làm suốt những ngày và đêm về sau, mẹ cứ tiếc và khóc thầm. Mỗi lần mất tiền, mẹ rất xót xa. Dù chỉ vài trăm bạc, mẹ cũng muốn dành cho con. Để cho nó đem đi học ăn hàng, hay đóng tiền trường, mua thêm sách vở, thêm cái áo mới thay cho cái sờn màu, để dắt con đi ăn tiệm, và mua quà cho con… Những ngày đi làm, mẹ nhịn ăn nhịn uống. Mẹ biết con là đứa hay thèm ăn, lúc nào mẹ cũng nghĩ con đang sức trẻ cần rất nhiều dưỡng chất, và thức ăn… thế nên mẹ hy sinh là người nhịn ăn, để dành cho con. Dù đói, dù khát cháy cổ, mẹ ko dám uống nước, mà đợi về nhà để tiết kiệm tiền. Mẹ đâu biết con đã nhiều lần dùng số tiền mẹ cho làm quà sáng, hay số tiền mẹ thưởng con học giỏi… để mua những thứ linh tinh vớ vẩn, phí tiền, và ăn bậy bạ… Con thật hư quá! Rồi thì mẹ nghỉ vì Danone rút về nước ko bán tiếp nữa. Nhưng, con biết mẹ giờ đã làm 1 nhân viên kinh doanh rất tốt và chuyên nghiệp. Dù yếu đuối, nhưng mẹ luôn hoàn thành công việc tốt, gọn gàng… như chính tính cách sống ngay thẳng, mẫu mực của mẹ và cả gia đình ngoại. Mẹ được nhận vào Unilever và đã ở đó hơn 10 năm … Sau này khi con mới đi làm, công tác bên ngoài nhiều, con lại hiểu và cảm phục mẹ nhiều hơn. Suốt thời gian rong ruổi bên ngoài, con vẫn khỏe mạnh vì con có trái tim khỏe mà mẹ trao cho, song con nhiều lúc thấy rõ sự mệt mỏi, và con biết cách đây nhiều năm mẹ con từng như thế. Lòng con đau cắt.

Năm con học cấp 3, mẹ vào bệnh viện mổ tim. Nhiều tháng trước đó, mẹ đã đau đớn và kiệt sức ngay trong giờ làm. Bạn mẹ kể mẹ mệt, đau thắt tim, nhưng vẫn ko chịu về nghỉ, vẫn muốn làm việc. mẹ tránh để mọi người thấy và tìm 1 góc để ngồi nghỉ, trong sự đau đớn thể xác, mẹ vẫn nhớ về con, và luôn kiên cường. Mẹ sợ nếu mẹ ngã xuống thì con sẽ khổ, nên lúc nào cũng cố. Mẹ đâu biết chính vì thế mà bệnh tình trầm trọng hơn. Cuối cùng gia đình cũng phát hiện và đưa mẹ vào viện mổ. Khi nghe dì Huệ nói: con hãy chuẩn bị tinh thần, mẹ con có thể chỉ có 50 phần sống. 50 phần sẽ ko chữa khỏi và ra đi mãi mãi… con lo sợ tột cùng, và con ước gì được thay mẹ chịu đựng nỗi đau này. Sáng hôm mẹ mổ, con phải đi học, nhưng con lo lắng ko yên. Học xong thì chạy vào bệnh viện, hỏi bác sĩ mẹ đã được chuyển ra chưa. Con thở phào nhẹ nhõm biết mẹ đã thành công. Vào phòng bệnh, con thấy tay chân mẹ sưng phù lên, ngu ngốc con mừng húm, nghĩ rằng bác sĩ hay thật, mới mổ xong mẹ đã mập lên thấy rõ… có ngờ đâu đó là do nước biển làm phù… Mấy ngày sau, mẹ vẫn chưa đi đứng được, mỗi lần trở mình thì mẹ đau lắm. Nhưng mẹ giỏi chịu đựng hơn ai hết, dù đau vẫn lại mẫu mực, và ko cho ai biết mình đang đau. Dì 3 nói, người ta chỉ đứt tay 1 tí, cũng đã đau rồi. Con nghĩ sao mà mẹ, đã phải mổ banh lồng ngực ra, khâu lại… mà ko đau cho được. Con hối hận lắm, vì trước đó con ko biết, và lắm lúc con cáu gắt khi mẹ cứ chuyển mình lại kêu, đòi uống nước và đòi đi lại nhiều lần… Con đã lầm bầm, và làm mẹ buồn khi chỉ mới chăm sóc mẹ được vài tuần, nhưng thật cũng chưa bao giờ con đòi ở lại canh mẹ về đêm. Con sợ bị phá tan giấc ngủ ngon, sợ bệnh viện và nghĩ cho bản thân mình thôi. Trong khi con đâu nào biết mẹ cũng sợ bệnh viện, sợ cô đơn, và sợ nhất là thấy con chẳng có biểu hiện gì là lo cho mẹ. Mặc cho ba luôn nhiệt tình và lúc nào cũng bên giường mẹ. Con đến thăm mẹ như đi chơi, rồi ra về. tệ nhất là ngày 8/3, khi mẹ vẫn còn trên giường bệnh, thì con đi chơi với bạn đến khuya lắc, ko hề vào thăm mẹ cả ngày hôm đó, làm mẹ lo lắng cho con…..

Học Nguyễn Du, thời đó, là việc của những đứa nhà giàu. Con cũng sân si đòi theo học. Con thi rớt Kinh Tế, ko về nhà, mẹ nghe tiếng con khóc qua điện thoại, an ủi động viên và cho con ở chơi nhà bạn cả tháng trời. Mẹ chẳng la dù mẹ cũng rất buồn. Rồi đến lúc vào đại học Văn Lang nữa, các khoản học phí đều cao chót vót ngoài khả năng của mẹ. Vậy mà con chưa bao giờ cần biết và hỏi mẹ, mẹ lấy đâu ra những khoản tiền nhiều như thế để đưa con đúng ngày đóng học phí. Chỉ có mẹ một mình với những lo toan, cơm áo gạo tiền, trường lớp sách vở, lo trong lo ngoài… Chỉ có mẹ chôn giấu nỗi đau và nỗi lo của 1 bà mẹ, mà ko cần con hay biết… Chỉ có mẹ, ko đòi hỏi ở con điều gì ngoài “hãy học cho giỏi và sống cho ngoan, bấy nhiêu là đủ để mẹ vui rồi!”… Cũng ko ai như mẹ, sẵn sàng treo giải cho con “hãy thi Toeic, đạt bao nhiêu điểm thưởng bấy nhiêu tiền”. Việc học thi với con là hạnh phúc hơn những trẻ em nghèo khác. Và cũng là nghĩa vụ của con. Nhưng cũng ko ai như con, mang cái bằng 780 điểm về và vô tư đòi mẹ 780.000 đồng đi ăn chơi cho sướng…

Giờ thì con đi làm. Bản thân con tự hỏi mình dở nên ko biết sắp xếp công việc, học tập, cân bằng các mối quan hệ hay con thật sự bận rộn? nhưng ít khi nào con gần gũi mẹ. Xa mẹ nhiều hơn với những đợt công tác xa nhà, với cái lý do quen thuộc đi với bạn… Lắm khi bệnh nhờ cạo gió, mẹ cũng ngại ko dám nhờ con. Rồi khi muốn mua sắm gì đó, mẹ tự đi xe chứ cũng chẳng dám nhờ con chở đi. Mẹ càng ko dám kêu con chở lên thăm ngoại ở Thủ đức, vì khi con bận, và ko muốn đi, hay giận dỗi vô duyên… con chạy như bay khiến mẹ ngồi đằng sau lo lắng thót tim… Chân mẹ nhiều khi phồng dộp lên vì bệnh thiếu vitamin, thiếu chất gì đó, mẹ vẫn ngày 3 bữa lau nhà quét dọn, và rửa chén, chẳng kêu con động vào. Và những lần tái khám ở Chợ Rẫy về căn bệnh tim khó chữa tận gốc, mẹ lầm lũi dậy sớm từ 5 giờ sáng, chạy xe 1 mình, đến bệnh viện xếp hàng lấy số thứ tự, chen chúc trong dòng người đông nghịt, vất vả thở ko ra hơi khám và làm xét nghiệm từ phòng này đến phòng khác mãi tận trưa, mới về nhà. Về là nằm luôn tới chiều vì mệt và đuối sức. và nếu con có nhìn thấy mà ko hỏi han thăm mẹ, thì mẹ cũng chẳng buồn giận hay trách. “Nó lo cho công việc, mình ko thể làm phiền” có lẽ mẹ nghĩ vậy. và mẹ chấp nhận thói quen đó của “nó”. ấy vậy, có những lúc con tự động rủ mẹ đi chơi, chở mẹ đi khám bệnh, đưa mẹ đi mua sắm, con thấy rõ đó là những lần mẹ rạng niềm hạnh phúc. Con biết và hiểu mẹ ngồi sau xe hạnh phúc. Niềm vui này bình dị lắm. Cũng như con, ngày xưa rong ruổi theo mẹ, được mẹ chở đi học, đón về trên những con đường thành phố. Nhưng, chỉ khác là, mẹ chở con suốt bao năm tháng ròng rã, mà con chở mẹ được có mấy lần, mẹ ơi. Chỉ vài lần thôi, nhưng lần nào con cũng thấy mẹ rất thích, mẹ rất vui sướng có con bên cạnh khi đi ngoài đường. mẹ sợ con mệt, lại rủ con đi ăn chè, ăn kem và hai mẹ con đã có những khoảnh khắc thật bình yên như thế.

Còn vô vàn điều để kể… ko vậy sao được khi sống gần nửa đời người, mẹ bao giờ cũng ở bên con…
Tất cả điều mẹ đã làm. Rất bình thường như bao người mẹ khác. Nhưng con yêu mẹ con hơn tất cả. Vì mẹ chỉ có 1 trái tim yếu ớt, 1 thân thể mang bệnh. Và vì con mà mẹ lấy hết sức bình sinh, hết cả nghị lực để sống đến hôm nay. Mẹ con, là 1 người đặc biệt. Mẹ con, là tất cả trong con! Mẹ con, là người vĩ đại!

Mẹ biết ko, con vẫn tin tưởng và cầu nguyện cho mẹ bên con mãi… vì chưa thực sự 1 lần nào con đền đáp công ơn của mẹ cả. có những tối thứ 3 mẹ làm báo về trễ, đến tận 11 giờ con vẫn chưa ngủ được. nỗi lo canh cánh trong con, mong sao cho mẹ luôn bình an trên đường về. con hình dung và lo sợ những điều ko hay cho mẹ, và con cầu nguyện trong nước mắt, chỉ mong sao mẹ về. Chỉ khi nghe tiếng kèn xe mẹ trước cổng, con mới nhắm mắt và thở phào nhẹ nhõm…

Mẹ ơi, hãy sống bên con lâu hơn để con có dịp đền đáp công ơn của mẹ, mẹ của con nhé!

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

“Chuyện 3 người”

Căn nhà chỉ có ba người. ba chiếc xe, ba chỗ nằm nghỉ, ba sở thích hoàn toàn khác nhau về ẩm thực, suy nghĩ, nghề nghiệp, ba tâm hồn, niềm tin và ba thế giới có khi đồng điệu hòa quyện có lúc cũng khác quắt nhau!

Dẫu có lúc sóng gió, có khi dỗi hờn…
nếu một ngày, chỉ có “hai” người trong nhà, sẽ bồn chồn nao núng lo lắng cho người còn lại “đi đâu vậy ko bít! Sao lâu về thế? Ko bít có chuyện gì hok?”…

nếu một ngày, chỉ có “hai” người ngồi ăn cùng nhau, sẽ thắc mắc “phải chi có người kia!” và “có lẽ nên để dành thức ăn chờ xem người ấy có về dùng không!, khoan hãy cất vào tủ lạnh”…

nếu một ngày, “một” người ngã bệnh nằm một nơi, “bữa nay không khí trầm lắng, nặng trĩu!” kèm theo nỗi lo lắng vây lấy!... Lời của môi miệng có thể cay nghiệt “sao “báo” hoài vậy!” – “bệnh nằm đó chán quá, phải hầu hạ” – Lời hỏi han có thể lạc giọng khó nghe một ít “ăn cháo không?” – “dậy ăn nè!”… Đó là bộc phát từ tâm trạng bất an, lo sợ - kèm giận hờn “sao lại để bệnh ra nông nỗi đó, ghét! Có cái sức khỏe cũng ko biết giữ!”… Lắm khi thương yêu lại hóa ra thù hằn! thương càng nhiều giận càng hơn…

lại có những ngày, có người về trễ, có người mắc mưa, kẹt xe ngoài đường; khi căn bệnh dịch lan tràn, tin tức truyền hình làm lo ngại; lúc đợt công tác dài ngày nơi xa xôi; và thỉnh thoảng điện thoại chẳng gọi được!... đó là khoảnh khắc, là phút giây, là địa ngục lo lắng ngập tràn trong “mỗi” người! dành cho “hai” người còn lại…

Nhà chỉ có ba người. Thiếu đi, dù là bất kỳ ai cũng làm không khí như loãng hơn… Thế là dù cãi cọ, và bất đồng nhiều lúc, vẫn mong cả ba luôn tề tựu trong căn nhà bé nhỏ! Đừng mất một ai! Dẫu trái tim đôi khi không lành, vẫn cầu mong được an bình. Dẫu tiếng cười ko phải luôn đầy ắp, nhưng vẫn tốt hơn một thoáng bất an nhen nhúm. Dẫu chưa hẳn hòa hợp, vẫn xin sự cố gắng thật nhiều.
Tình cảm là thứ dễ thay đổi. vạn vật còn thay đổi huống hồ! Song hãy giữ khi còn giữ được, hãy nhớ vì ngày xưa chúng ta đã từng một thời quây quần đầm ấm; hãy tỏ ra “trưởng thành” vì sự lựa chọn của mình và trung thành với nó! (Nếu không, thì ai bắt đã lựa chọn như thế? Không ai cả!)…
Vui vì lời này ko phải dành cho “ba” người chúng tôi, mà “không vui” dành cho câu chuyện chia ly của những căn nhà chỉ có “ba” người nào đã và đang ko đủ lửa để gìn giữ lẫn nhau, ko bít trân trọng những gì đang có, hạnh phúc thiêng liêng ấp ủ trong mỗi con người, từ những điều bình dị và cảm thụ!
Lời cuối cùng, hãy sống trọn vẹn, và yêu bằng cả trái tim! Để không phải hối tiếc!

(Hhehe, Nếu ai đó vì tò mò với tựa bài này mà vào đọc, với thoáng nghĩ đó là 1 câu chuyện tình ướt át của “khổ chủ”… xin chia bùn! Đây là câu chuyện về 3 thành viên trong 1 gia đình, đó là Ba mẹ & Con!)

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Tự thú của người ở trọ...


Nói lời cảm ơn!

Lâu lắm rồi, tình cờ tôi đọc được trên 1 tờ báo, nói như thế này: “Bạn xao động dễ dàng, rất dễ dàng với những điều rất bình dị, giản đơn và bé nhỏ mà người khác hàm ơn cho bạn. Bạn cảm ơn người dưng, người xa lạ và người bên ngoài xã hội mà bạn tiếp xúc, vì vô vàn thứ nhỏ nhặt họ mang đến cho bạn… Ấy vậy mà, cũng có những điều nhỏ bé, âm thầm và có khi là những điều hy sinh lớn lao của ai? Chính những bậc sinh thành, là cha là mẹ, người gắn bó và yêu thương bạn hết mực chân thành, là người sinh bạn ra, nuôi dưỡng, và chăm lo cho bạn suốt cả cuộc đời… Đôi khi do vô tình hay cố ý, trong cuộc sống bộn bề, hay viện cớ lý do nào đó… bạn đã quên chưa bao giờ gửi đến họ lời cảm ơn…”

Lời lẽ của bài viết này, đánh trúng và đụng chạm tấm lòng tôi ngay lập tức. Vậy mà, ngần ấy thời gian trôi qua, cho đến ngay chính hôm nay, tôi đã lại vô tình lãng quên nó. Tệ quá! Chưa từng 1 lần mở miệng cảm ơn chứ đừng nói 1 cử chỉ quan tâm, đáp lại tấm lòng của ba, của mẹ… Dù trong lòng đôi lúc áy náy, thổn thức và muốn làm ngay để ba mẹ có thể hiểu, song tôi ko hiểu vì lý do gì, tôi lại lần lữa thoái thác và quên điều này đi.

Thật buồn cho đấng sinh thành ra tôi. Họ không hiểu được tôi yêu họ nhiều bao nhiêu, vì tôi có bao giờ nói đâu. Và những gì thể hiện cho đến nay toàn là ngược lại. Có lẽ mẹ là người buồn nhiều nhất, vì thấy “nó là con gái, nhưng nó im lìm, chẳng chia sẻ, chẳng kể lể chuyện công việc, chuyện tình cảm … nó cứ sống theo cái kiểu của riêng mình, ko quan tâm ai, và có vẻ ích kỷ… Đi làm về là nó ôm cái máy tính, đọc sách, có khi cả ngày chủ nhật cũng chả nói được mấy tiếng với nhau… Nó ko quan tâm đến “bà già” này. Nó chỉ lo sống cho riêng nó, cho tình yêu của nó, còn mình thì phải tự lo thân thôi, chẳng nhờ cậy được gì nó, … mình có buồn tủi chuyện gì nó cũng ko cần biết, ko quan tâm, … mình mệt nó cũng ko hỏi han…Nó đúng là đứa phớt lờ, vô ơn, chỉ lo chuyện thiên hạ…Mình “hầu hạ” nó còn nó chẳng màng đến việc gì trong nhà, ko đụng đến cái chổi, ko làm việc nhà, ko đoái hoài cái gì cả, lại hay gây rối…” Có lẽ mẹ chẳng bao giờ nghĩ về tôi như thế, song tôi biết mình tệ đến vậy.

Ngược lại, tôi yêu mẹ nhiều nhất. Và cũng yêu ba dù cho ông có là ai, làm gì, và sống thế nào. Tôi yêu họ, quan tâm theo cách của mình. Chỉ cần liếc mắt, tôi cũng biết hôm nay chân mẹ lại sưng, thể lực yếu hơn hôm qua. Tối nào buồn mẹ khóc, và cũng khó ngủ. Căn bệnh tim thỉnh thoảng lại hoành hành làm mẹ đau yếu. Mẹ sống với nỗi thất vọng về tôi, nhưng cũng cố sống, và chờ đợi và lo cho cái gia đình bé nhỏ có 3 người này. Thỉnh thoảng tôi nghĩ mẹ thật ngoan cường, thật. Nếu là tôi, ko còn hy vọng và lẽ sống, có lẽ tôi sẽ gào thét và tìm lối thoát. Nhưng mẹ tôi vẫn im lặng bên cạnh tôi mỗi ngày bạn ạ. Nếu bạn chờ đợi cơm 1 ai đó mà họ ko ăn, về muộn và ko để ý gì đến bạn, 1 ngày, 2 ngày… bạn chán và thôi không đợi nữa. còn mẹ tôi thì ngày nào cũng đợi, dù biết có thể nó ko ăn, mẹ vẫn đợi chỉ để cất dọn. Và hàng trăm nghìn điều âm thầm lặng lẽ khác mà mẹ quan tâm tôi mỗi ngày dù ko còn niềm tin tôi là chỗ dựa tốt cho mẹ về sau. Cao cả thay mẹ nghĩ và nói: “sau này đám cưới rồi, mẹ về ở với mấy dì cũng được, khỏi phải lo cho mẹ.” bà quả thật ko còn trông đợi ở tôi điều gì! Song vẫn mong cho tôi hạnh phúc. Lẽ ra, với những người mẹ bình thường, họ đã xứng đáng nhận được sự quan tâm của con cái. Còn mẹ tôi, mang thai tôi khi căn bệnh tim bẩm sinh luôn hành hạ, bà vẫn cưu mang tôi, cho tôi khôn lớn ngày hôm nay. Bà chưa nhận lại được gì từ đứa con yêu thương mà bà tin tưởng và nuôi dưỡng. Tôi hiểu tất cả những khi mẹ phiền lòng, vì tôi làm xáo trộn mọi thứ trong nhà khiến mẹ vất vả dọn dẹp, mệt nhọc hơn. Hiểu được những lúc tôi sai, tôi cãi bướng và ích kỷ giận dỗi bỏ qua nhà bạn ngủ, không phụ giúp mẹ, ương ngạnh … nhiều rất nhiều điều làm cho mẹ không vui, và chất chứa thêm, ngày càng nhiều phiền muộn, đau khổ. Tôi hiểu cả tâm tư và những mong đợi của ba, rất nhiều chỉ bằng ánh mắt tôi có thể thấy hết. Song tôi không mở miệng nói được lời nào. Cảm ơn, và cả xin lỗi. Tôi không quen với việc dành thái độ hiền dịu cho những người xung quanh. Tôi cứ gai góc thế nào ấy, lạnh lùng, hung tợn, và tỏ ra dữ dằn xù lông nhím với họ. Tôi đã tự bảo bọc mình trong cái gai tự tạo, để rồi mọi người cuối cùng nhìn tôi theo đúng cách mà tôi muốn: 1 con nhỏ ba trợn, ko sợ gì cả, không mềm yếu mà luôn mạnh mẽ đến đỗi cứng rắn, vô cảm.

Tôi im lặng, làm việc, học tập, chờ ngày đến đích thành công… y như cái kiểu ngày xưa, khi đi học, cứ đem cái bằng hạng nhất nhì hay điểm 10 về, thấy mẹ cười vui thế là đủ. Nhưng, rồi tôi nhận ra, mẹ càng ngày càng lớn tuổi, và có lẽ đã đến lúc mẹ cần có người chia sẻ nhiều hơn… ít ra để quên đi sự thật rằng mình đang già đi, và cô đơn. Tôi bây giờ thắc mắc có thể làm gì đây để đủ bù đắp cho mẹ những thiếu hụt tình cảm mà cả 1 thời gian dài qua tôi đã im lặng, đã để mẹ sống trong buồn, trông đợi và thất vọng vì tôi… bao nhiêu là đủ từ bây giờ?

Phần tham vọng trong tôi lại trỗi lên: Tôi đã định sẽ chờ thêm 1 năm nữa khi việc học và công việc ổn định, có thời gian thư thả… Tôi lại định chờ để mình học ôn lại AV và đọc hết cái tủ sách khổng lồ nhà mình, lại hoàn tất việc học MBA nữa để hoàn thiện kiến thức, kinh nghiệm… Sau đó rồi tha hồ chăm sóc mẹ…

“Tỉnh lại đi cưng”!!!
Nhìn mẹ ngày một lớn tuổi, và tỉnh táo nhìn lại mình, tôi cho rằng mình đã quá ích kỷ suốt 1 thời gian dài. Tất cả lý do chỉ là ngụy biện… Cuộc sống luôn tiếp diễn, ai nói chắc được ngày sau suôn sẻ, và ko còn những thay đổi… ai dám khẳng định cuộc đời mình đến giai đoạn x, y z là hoàn toàn yên bình ko sóng gió? Vậy đâu là lúc thực sự thảnh thơi? Không hề có. Và nếu có đi nữa, thì sau những tham vọng học vấn và nghề nghiệp, tôi sẽ lại còn biện hộ cho 1 kế hoạch hôn nhân, 1 gia đình mới… trăm thứ phải lo, phải đắn đo… Mẹ, và ba lại còn phải chờ đợi tới khi nào nữa? để nhận quả ngọt từ tôi? Thời gian không cho phép… và tôi cũng ko thể ích kỉ hơn thế này nữa…

Gần đây tình cờ lại đọc thấy thông điệp của Unilever trong 1 chiến dịch quảng cáo và truyền thông về “việc nói lời cảm ơn đến người vợ, người thân…” gì gì đó… Tôi lại càng tỉnh ngộ, và giật mình. Lời cảm ơn, sự biết ơn… tôi hy vọng không quá muộn màng cho những ai giống như tôi – để chân thành 1 và không chỉ 1 lần dành nó cho những người thật sự yêu thương của mình. Họ xứng đáng để nhận lấy, và lắng nghe.

Tôi sẽ thay đổi, và mong mọi người cũng hãy chia sẻ tấm lòng mình nhiều hơn nữa, cho nhau… khi mà xã hội ngày càng cần chỗ cho những động viên, và tình yêu thương hơn bao giờ hết.
(Viết trong sự hối hận… và không mong được tha thứ…)

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Bữa cơm của mẹ


Con về ăn cá với canh
bát cơm Mẹ nấu bát tình Mẹ thương
Ngoài đời có miếng cao lương
cũng không bằng bữa cơm thường Mẹ cho
mấy đời ai có thước đo
đại dương lòng Mẹ mà dò bao sâu.

p/s: Mẹ, dù .... hihi ....... mẹ nấu cơm ko ngon như bà ngoại, như bin bin, thì con vẫn thích ăn cơm mẹ nấu! Dù công việc bận rộn, bạn bè thỉnh thoảng lại rủ rê, con vẫn muốn chạy thật nhanh về nhà, sau giờ làm việc, vì con biết có người đã về trước và chuẩn bị bữa cơm, đang chờ con về ăn cùng. Dù có ăn bao nhiêu thứ ngon vật lạ bên ngoài, con chưa bao giờ ấm lòng và cảm thấy vững bụng bằng khi ăn món mẹ làm. Dù có việc phải mang về nhà làm, con hứa sau này sẽ dành nhiều thời gian hơn để ngồi bên mẹ cho suốt bữa ăn được trọn vẹn, để chờ cho đến khi mẹ ăn xong, và chúng ta cùng dọn dẹp.

Có thể mẹ chưa biết, nhưng điều làm con thích nhất đó là mỗi ngày về nhà, đã thấy mẹ chờ sẵn. Những lúc mẹ làm về trễ, con về nhà chỉ có 1 mình, cảm giác thật sự trống trải, lạnh lẽo.

Dù vậy, sau này con sẽ cố gắng về sớm nhiều hơn có thể, để lại chờ mẹ, nấu bữa cơm cho mẹ, và biết đâu, mẹ cũng thích điều ấy chăng, vì trước giờ mẹ luôn là người phải về sớm, phải cảm thấy trống trải...

Mẹ đẹp nhất thế gian

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!
(Như chưa bao giờ cũ!)

Đôi mắt


.... thức dậy... trời xế trưa rồi.
Ngồi trong góc, mẹ E đang khâu vá chút đồ đạc.
Thế rồi, hết chỉ..
đã bao lần E đứng từ xa ngắm nhìn, ... công việc xỏ kim trở nên khó khăn biết tự bao giờ. Mẹ ngồi cặm cụi đi hết đường này đến đường khác, mất có đến 15 phút đồng hồ cho việc xỏ sợi chỉ qua lỗ kim bé tẹo.
Tuổi tác đã lớn. E nhận thấy điều đó. và chợt nhớ... ngày xưa, chính đôi mắt ấy đã xỏ qua biết bao sợi chỉ, thêu và may nên bao nhiêu là bộ quần áo đẹp, đủ kiểu cho E sắm cùng chúng bạn. Lớn lên 1 tí lại hiểu thêm, cũng đôi mắt ấy... mỗi tối sau khi đã ru con ngủ, hôn nhẹ lên má, bà trở về phòng làm việc, căng mắt thức có khi đến tận sáng .... Ngày nào cũng vậy, thức khuya, rồi dậy sớm, lao vào công việc ko ngơi nghỉ, mắt mẹ vẫn dõi theo từng bước chân và sự trưởng thành mỗi ngày của đứa con mình.
Vậy mà, bây giờ nó đã ko còn đủ sáng, đủ tinh tường nữa .... đôi mắt đã mỏi mệt và kiệt sức theo tháng năm,
vậy mà, đứa con... vẫn chưa ... thật sự trọng vẹn 1 ngày làm mẹ vui lòng...
và cũng chưa hẳn đã thành tài để mẹ quẳng gánh lo toan...
Mình thật tệ!
Tệ...
nên
phải cố gắng nhiều hơn nữa,
phải cố gắng!

Ở nhà


Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng 9, .. à ko chỉ còn nửa ngày thôi, ngắn ngủi!
Mai E lên đường đi công tác, xa nhà, nhớ mẹ, nhớ "chuồng", nhớ "anh iu", vài người bạn và cả con bọ xấu số.
Chúc mọi người bình an và mạnh khỏe.
Chúc bản thân mình sức khỏe, niềm vui trong công việc và nhiều thành công mới.
Từ bỏ 1 vài thói quen và thú tiêu khiển thường ngày,
ráng!

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

có đi siêu thị ko đây!

Mẹ đòi đi siêu thị mua đồ. Nhưng mà Ele thì ko có chút hứng thú nào, ngoại trừ việc vào xem xem tình hình buôn bán hàng hóa mình trong đó thế nào, có gì mới không.
Thức ăn thì mình ko thấy thèm. Quần áo lâu rồi cũng ko còn hứng mua sắm.
Đi thì mát hơn ở nhà, nhưng lại khổ cái chân.
Ele lười quá bạn nhỉ!

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

mẹ và đống đồ!

“Rút dao chém nước, nước càng chảy mạnh. Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm?”.

trong 1 tuần ít nhất có 1 ngày chủ nhật nghỉ ở nhà....
cũng là ngày sẽ diễm phúc được xem lại những cảnh trong bộ phim dài tập "mẹ phơi đồ" được phát sóng từ 6h sáng đến 2h trưa.

Ngày xưa đi học được học bài thơ kể về anh nông dân - à ko đại diện cho cả bộ phận tầng lớp nông dân xưa tối ngày cứ nơm nớp lo sợ về thời tiết để mừ trồng trọt
"trích: trông trời trông đất trông mây, trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm...."
ngày nay: " trông cho mưa chớ kéo về, để em có nắng phơi đồ mau khô!"

Kể vài spot nghe chơi:
Cảnh 1: nắng, đem ra, dàn đều tên mooc ....... nhìn và cười: bữa nay nắng tốt quá!
Cảnh 2: đi lại đi tới đi lui, quan sát...... khen: nay trời nắng ghê Ti, phơi đồ đã... (Ti là vai phụ)
Cảnh 3: nằm coi phim trên bộ ghế..... nghe tiếng gió xào xạt bên cửa sổ, nhỏm dậy, "có mưa ko vậy!" (chỗ này có nhiều lời thoại có thể thay thế cho đỡ nhàm chán: "mưa hả?"/ "mưa hả Ti?"/ "ê đừng có mưa nha, hum qua coi dự báo thời tiết nắng mà!"....... "Ti canh đồ, mưa lấy vô nha!")
Cảnh 4: mưa cái phụt ......chạy cái ù ù uuuuuuuuuuu ....vù vù vù, chỉ vài đường đã dọn sạch bách, dây phơi trống phốc.... (diễn "đạt" là chỉ mất 15 giây cho cảnh này)... sau đó, nhăn mặt... lầm bầm....rùi mới ngủ típ.
Cảnh 5: đang ngủ bừng tỉnh dậy......." hết mưa rồi, mưa có chút xíu!" ........đem ra phơi tiếp......lật lật, "trở đồ" cho bên đã khô quay vô, bên còn ướt quay ra....... (đòi hỏi quan sát và kinh nghiệm, niềm đam mê phơi đồ và có tố chất phát hiện chỗ khô, chỗ ướt....hơn hết là tình yêu nghề phơi, ước muốn (insight) được thấy viễn cảnh đồ đã ráo và được ngửi mùi thơm của nắng khét......trên đồ)
Cảnh 6,7,8,9, ......n: (có thể tới cảnh n do "hên xui"!) đem ra/ lấy vô; đem ra/ lấy vô; đem ra/ lấy vô; đem ra/ lấy vô; đem ra/ lấy vô; đem ra/ lấy vô....... phơi/ cất, phơi/ cất, phơi/ cất, phơi/ cất, phơi/ cất, phơi/ cất, ........

The end: tagline: "đồ khô cả rồi, mừng quá!"

viết cho mẹ, cho tôi, cho ai nữa....

một nỗi sợ hãi tiềm ẩn.....
Đó là mỗi lúc bạn nghe thấy mẹ, hay người thân của bạn, người mà bạn yêu thương ... than thở về nỗi đau và căn bệnh nào đó mới xuất hiện. Cũng có thể đó là căn bệnh bạn đã bít rồi, nhưng tự nhiên hôm nay, họ nhắc lại cho bạn bít - chỉ là vô tình - bởi hôm nay nó tái bệnh lại trầm trọng hơn, hoặc bởi họ đã chịu đựng và bi giờ thì gần như ngoài sức chịu đựng....

Khi ko chịu nổi một điều gì nữa, người ta có xu hướng nói ra để chia sẻ....
và từ đó, nỗi bùn đã nhân 2, .......
đau đớn hơn là người "được" nghe điều tâm sự đó......... sẽ đau khổ chạnh lòng hơn người nói ra... bởi:
- tôi đang cố hình dung chứng bệnh đó hoành hành và làm đau khổ người tôi yêu như thế nào
- tôi hối hận đã ko biết điều đó sớm hơn...
- tôi mún chia sẻ nỗi đau nhưng tôi không biết làm cách nào đây... có cách nào để bệnh truyền sang tôi? thay cho người ấy? .... tôi bất lực... ko giúp đỡ được gì... và tàn nhẫn để họ chịu đựng một mình..... vậy là... tự trách móc bản thân, tự thấy mình vô ích quá, ... tự thấy mình thật ác độc bỏ mặc người thân một mình với bệnh tật.... bị dày vò..
- tôi là đứa nói láo... vì tôi bảo thương yêu họ nhưng chỉ đứng nhìn họ khổ sở......

Hy vọng ko ai bị ám ảnh những điều này như E.
VÀ nếu có, ........ hãy là người có ích hơn... vì có thể những việc nhỏ sẽ có ích to.



Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Mẹ và tivi

Mẹ thích những chương trình gameshow trên ti vi gì đâu á... ngày nào có game gì mẹ cũng chơi, ủa lộn cũng xem. Cả những phim truyền hình dài tập Việt nam tình cảm sướt mướt lòng thòng... mẹ cũng coi nốt....Mẹ theo dõi không bỏ tập nào. Bữa nào xui lắm ko coi được vì bận việc hay về trễ, mẹ tiếc hùi hụi...

Sao thế nhỉ? mẹ thích xem ti vi thế à?
hay.....vì E ít có thời gian bên mẹ, mẹ ko có ai chơi, trò chuyện.... nên mẹ buồn....và chỉ bít .....bầu bạn cùng ti vi.
Nếu đúng vậy, thì tội của E là lớn lắm.... huhuhuhuh
E chỉ ước E có nhiều thời gian hơn và ít tham vọng lại ... để ngày ngày có thời giờ bên mẹ nhìu hơn...

Bin màu mè

Bin bin có 1 sở thích hay còn gọi là thói quen "hay màu mè hoa lá hẹ" trong việc ăn uống. Mẹ còn gọi bằng một thuật ngữ khác là "vẻ duyên". Ấy thế mà Bin được bình chọn là "xuất sắc trong vai tì nữ", và chiến tích thì nhiều vô số kể, ngay cả khi "vui xuân cũng không quên nhiệm vụ". Đôi khi, có hơi men trong người, hay đang ở xa Bin cũng tỏ ra chu đáo mua thức ăn cho cả nhà, rồi mới lăn ra ngủ khò/ hay từ xa gọi điện về nhà "căn dặn": "có nải chuối trên bàn thờ, nhớ lấy xuống"... "trong tủ lạnh có mấy bịch chè đó, nhớ ăn không mai nó hư"...... "mẹ về chưa? nhắc mẹ đồ ăn trong lò viba đó nha"........."có mua bánh bao, bánh mì để trên bàn, không ăn thì nhớ đút vô tủ lạnh nha Ti"...... "ăn cơm chưa?" .......

Nhắc lại cái sự "màu mè", bữa cơm gia đình mà có Bin bin, nó sẽ diễn ra chậm hơn bình thường (dẫu bình thường đã chậm) vì rằng:
- Nếu ăn thịt kho, Bin sẽ "bắt buộc" dùng dao để biểu diễn màn cắt trứng thành 4 hay 8 miếng, nhỏ nhỏ xinh xinh... y choang hồi xửa hồi xưa ăn cơm với bà ngoại E (cho dễ gắp dễ chia!!).
- Nếu ăn bánh canh, nui...hủ tiếu, thế nào cũng phải rắc tiêu, và hành phi cho đúng bài bản... còn không, sẽ "chặc" lưỡi tiếc nuối "chết cha, quên bỏ hành phi...ứm .... làm mất ngon.... hèn chi... thấy thiếu thiếu..." Có khi còn ngồi tiếc rẻ "trời ơi, nãy đi chợ quên mua." và càu nhàu một hơi một hồi... vì cái sự ẩm thực chưa "pro" của mình.
- Nấu canh chua, bí, khoai mỡ... các thứ... thì Bin luôn tìm mua cho đúng và đủ các loại rau... hành ngò cần... vì "thiếu thì làm sao mà ngon!" - Bin phân trần.
- Ngày nào có món canh, thay vì E và mẹ "xử" lẹ bằng cách bưng cả nồi lên ăn... Bin vẫn "truyền thống" .... múc ra cái tô rồi bưng lên, hết xuống múc tiếp...."ai đi ăn cả cái nồi!" -_-

Vân vân và vân vân..... Bin coi vậy mà "cổ" thấy ghê......
Nhưng có lẽ cũng nhờ Bin và một số người vẫn cố giữ "cái nếp" như vậy, bữa ăn gia đình thỉnh thoảng cho người ta còn cảm nhận được nó vẫn như xưa, không hề thay đổi.... dù đã bao năm qua đi... và cuộc sống đã đổi thay biết dường nào.......

Thay lời kết: nếu đi đâu xa......E vẫn nhớ về bữa cơm có Bin và mẹ.... mãi mãi là như vậy.

Mẹ chờ ăn cơm

Đã hơn 7 giờ tối, mẹ vẫn đợi cơm, chờ E về ăn chung. Cảm động quá, hic hic...

Mình cũng tệ thật, nãy giờ đã xong việc từ lâu... chỉ vì lười và sợ kẹt xe nên ngồi nán lại trong công ty... để ..... đọc báo thui à, chứ có bận bịu quái gì....

con với cái.... khổ thân "bà cụ" ngồi chờ ở nhà mòn mỏi...

p/s: tự trách mình!